
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Gửi em
Thu! Em gái bé bỏng của chị! Thu ơi! Vừa nhận được thư em là chị viết thư ngay cho em đó. Chỉ tại cái tính đểnh đoảng của em nên chị phải cầm bút viết ngay thư cho em để kể một chuyện chị chưa thấy bao giờ.
Hải "gù"
Người ta bảo Hải là “thằng gù”. Cũng đúng thôi. Hải buồn rầu và lặng lẽ đón nhận cái biệt hiệu không lấy gì làm đẹp đẽ đó.
Mắt
Mắt người - cửa sổ tâm hồn Mắt cây - gặp ở trăm bồn hoa tươi Mắt trăng - vừa nở nụ cười Vén màn mây bạc hát lời cùng ta Mắt trời - những giọt mưa sa
Nắng gió
Nắng dát vàng cánh đồng Mẹ em đang cấy lúa Nắng giúp đỡ nhà nông Làm hạt vàng chín mẩy gió rong chơi ca hát Theo nhạc điệu âm vang
Chuyện kể của bà
Đêm nay trăng sáng quá. Những đêm trăng thế này bà tôi thường kể chuyện cho chúng tôi nghe. Bà kể chuyện Tấm Cám, có cô Tấm hiền lành chăm chỉ bị mẹ con mụ dì ghẻ độc ác hành hạ nhưng cuối cùng Tấm được lấy hoàng tử và
Chiếc thuyền buồm
Cánh buồm mặc áo màu nâu Cột buồm mưa nắng sạm màu đường xa Lưng thuyền ngấn vệt phù sa Thân thuyền dầm nước - thuyền là quê hương
Hàn "sô-cô-la"
- Bốp! Bốp! Bốp! - Ơ kìa! Sao chú lại đánh cháu! - Thằng ôn con, ông thì đập vỡ mặt ra bây giờ. Đồ trộm cắp! Nói rồi, người đàn ông ngang nhiên vả vào mặt thằng bé. Hai cánh tay cuộn lên những bắp cơ liên tiếp đánh vào khuôn mặt nhỏ choắt của Hàn “sô-cô-la”. Hai con mắt ông ta long lên,



