
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Sân khấu giữa trời
Hết mưa Lại nắng Sân khấu giữa trời Sáng lên Màu trắng Khán giả yên lặng nhìn lá sen tròn. Anh dế kéo đàn Ếch con
Đêm mùa đông
Đêm mùa đông rét buốt Sương mù bay trắng trời Cây trong vườn run rẩy Đếm từng hạt sương rơi Đêm mùa đông rét buốt Tiếng chim hót khô khan Dòng sông như bé lại
Hoa chuối
Cây chuối nhà em Nở hoa đỏ rực Những cánh mở ra Xinh như chiếc quạt Lá xanh rợp mát Cả một góc vườn Tiếng chim về hót Đẹp chiều quê hương
Người bạn tốt
Tôi là một cậu học trò bướng bỉnh, nghịch ngợm nhất lớp. Cô Thu thường bảo: “Cái cậu này thật cứng đầu, cứng cổ”. Cô Thu nói đúng. Tôi ít dòm ngó đến bài vở, lại còn hay đi trèo cây, tắm ở ao hồ.
Tượng Phật
Những pho tượng lặng im Nghiêm trang và đường bệ Như đang nghĩ suy gì Để làm nhiều việc tốt
Trong vườn xanh
Nắng lọt qua vòm lá Rơi đầy sao xuống vườn Trưa nơi đây bỗng hóa Một khoảng trời xanh riêng Ông vui với cây xanh Quên tuổi già tóc bạc Gió qua vườn như hát
Bàn tay mẹ
Con cò lặn lội bờ sông Mẹ em lặn lội cánh đồng mò cua Quanh năm “Năm nắng mười mưa”, Bàn tay của mẹ sớm trưa chuyên cần Mùa đông lạnh buốt kim châm



