
- Sáng tác mới

Đi đâu từ tối đến giờ Để cho tin đợi tin chờ tin mong Sao không cho thiếp đi cùng Đắng cay cùng chịu lạnh lùng xẻ chia? Trông ra rặng núi Thái Sơn Tựa như nước mắt trong lòng chảy ra Nhiễu điều bọc lấy giá gương...
Các liền anh liền chị quan họ cổ chắc đã từng nghe qua các câu như “Ai ra Kẻ Chợ”, “Kẻ Nía Đông Hồ”, hay là “Sông hời sông hỡi tình sông” trong đó có câu “bắt đò Kẻ Cháy qua sông Sáu Đầu”....
Tôi sinh ra ở thị xã Thái Bình, đúng những ngày Mỹ mở chiến dịch bắn phá miền Bắc dữ dội. Mẹ kể, lúc bom dội, bụng mẹ đã rất to, mãi mới xuống được hầm. Cái hầm ấy bây giờ là vạt rau muống mẹ trồng trước cửa cơ quan. Vừa xuống đến nơi thì bom Mỹ trút ngay gần đó....
Sau 50 năm cầm bút, nhà thơ Trần Huyền Tâm cho xuất bản tập thơ gồm 50 bài lục bát mang tên “Bên trời neo gió”. Ai có thể neo được gió trời? Chỉ có thơ, chỉ có lòng người!...
Tôi may mắn và hạnh phúc khi được tham gia Lớp bồi dưỡng năng khiếu sáng tác thơ văn thiếu nhi của Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Thái Bình. Tôi học trong 4 năm, từ 1977 đến 1980. Đó là những ngày hè vô cùng bổ ích và thực là lý thú với tôi cũng như với một hội lít nhít, lau nhau hơn kém nhau vài ba......
Một đêm trăng sáng mấy đứa chúng tôi: Lan, Hồng, Phương, Yến trải chiếu dưới gốc cây nằm kể chuyện cho nhau nghe. Đứa nào cũng có chuyện để kể. Cái Lan kể chuyện bé Xuân nhà nó đi học, nó bảo: “ngày nào con bé cũng về khoe với chị,...
Trần Huyền Tâm là cây bút giàu nội lực và đa dạng. Có thể thấy cô tung hoành ở nhiều thể loại khác nhau, từ thơ, văn xuôi, lý luận phê bình văn học, đến nhạc, họa. Ở thể loại nào Tâm cũng để lại dấu ấn riêng....
Nghỉ hè, bố đưa hai anh em Minh và Hạnh về quê nội chơi. Trước khi trở về Thị xã, bố dặn anh em Minh ở nhà với ông bà phải ngoan, giúp ông bà làm những việc vặt, nhất là không được trèo cây và ra sông tắm....
Trang Âm nhạc Nhà Búp xin hân hạnh giới thiệu ca khúc "Biển đêm" phổ thơ của Nguyễn Thị Toán, do AI - Tam Tran thể hiện tại kênh youtube Nhà Búp:...
Trong gia đình tôi, mọi người đều yêu thương, chăm sóc, cưng chiều tôi hết mực nhưng người luôn quan tâm, yêu chiều tôi, luôn là một người thầy nhỏ chỉ dạy cho tôi mọi thứ lại chính là người anh trai yêu quý của tôi....
Nhà cái Hoa bạn tôi có một cây sấu rất to người lớn ôm mới xuể. Một hôm đến chơi chúng tôi rủ nhau trèo lên cây. Lá sấu sum sê che bóng mát cho chúng tôi. Chỉ một chốc tôi có đầy một túi quả sấu....
Trần Huyền Tâm sinh năm 1965 tại Mê Linh - Đông Hưng – Thái Bình. Chị không chỉ là Nhà ngoại giao có nhiều cống hiến, gắn bó với Cục Lãnh sự Bộ Ngoại giao trong suốt cuộc đời công tác (từ năm 1988 đến 2020) mà còn là Nhà thơ trưởng thành từ trại hè sáng tác thiếu nhi Búp trên cành do Hội Văn học......
Hôm nay trời đẹp quá! Bầu trời cao xanh lồng lộng. Những áng mây hồng lững lờ trôi như những con thuyền đi dạo mát. Gió hiu hiu thổi. Gà con lững thững ra vườn kiếm ăn....
Trời nắng! Cái nắng sao mà dữ dội đến thế. Tôi bước vội trên đường phố thênh thang, thưa thớt bóng người. Niềm vui đang dâng trào trong lòng, tôi vừa được điểm mười mà!...
Nụ Hồng Bạch khoan khoái cởi tấm áo choàng xanh. Nó vươn vai hít thở bầu không khí trong lành của buổi sáng mùa hè. Hồng Bạch đưa mắt nhìn ra mọi phía. Trời vẫn chưa sáng rõ. Trong bóng tối mờ, nó nhận ra bạn bè của mình có người đã thức từ lâu, đang nghiêng mình theo bước chân chị gió....
Đã lâu rồi em về lại biển đêm Trăng cô lẻ nơi cuối trời lặng lẽ… Sóng nhớ ai mà cồn cào đến thế Cứ xô bờ dào dạt mãi không nguôi Ngủ ngoan nào, ơi con sóng đầy vơi Ngủ ngoan nào vầng trăng xanh vời vợi Gió thao thiết ru hàng cây ngóng đợi...
Trong đội ngũ “Các Nhà văn nhóm Búp” - những người cầm bút đi từ “Lò luyện Văn chương” của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình từ những năm 1976 – 1998, tôi thường dừng lại “Ngắm trông” và “Nghĩ” về Chu Xuân Giao, về “Bút danh Vân Quốc” – Một gương mặt Thi nhân thật quý yêu và “Lạ”....
Có một cái nón mới được chủ rất chiều chuộng. Một lần đi du lịch về, nó được treo ngay ngắn trên tường, thả mình trong một giấc mơ: các bộ phận trong người nó cãi nhau kịch liệt. Vành To gân cổ nói:...
Người ta bảo con gái chỉ có một thời đó là thời đẹp nhất. Nhưng cái thời ấy chị tôi đã vĩnh viễn đi qua để lại trong lòng một khoảng trống không lấy gì bù đắp nổi. Chị đã đến cái tuổi lỡ làng....
Bạn có biết tại vùng Đông Nam Bộ - khu vực mà rất ít thần núi lựa chọn làm nơi trú ngụ, thì nơi đó tại vùng đất Phước Long anh hùng (Đồng Nai) giữa mây trời hữu tình, giữa 1 khu vực bằng phẳng lại bỗng...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



