
- Sáng tác mới

Tôi và Tùng chơi với nhau từ hồi còn đi mẫu giáo cơ. Nhà tôi ở ngay cạnh nhà nó mà. Lớn lên, tôi với nó lại học cùng lớp. Tình bạn vì thế càng gắn bó hơn. Chưa bao giờ chúng tôi “ục” nhau cả. Nhưng đến cái hồi chúng tôi cùng học lớp 6C thì đã xảy ra một cuộc “chiến tranh lạnh”....
Trăm cơn mưa trăm cửa long lanh Đón những đứa con xa trở về Mắt mưa soi mắt người . Mùa vụ chạy qua hớt hải Những mùi thơm đồng bãi ướp mặn giấc tre ngâm Sau vách mưa Mẹ hóa thân Vạc cõng trăm cơn giông...
Một tiếng kêu đột ngột vang lên ngay ngã tư đường Lê Lợi. Cả đường phố đột ngột im lặng, mọi con mắt nhìn về chỗ có tiếng kêu vừa rồi....
Mùa hè đến nhẹ như một cơn gió. Sân trường bỗng vắng đi tiếng trống, tiếng cười, chỉ còn lại những hàng cây đứng lặng dưới nắng. Với tôi, mùa hè là khoảng thời gian vui nhất trong năm, vì được nghỉ học và được về quê thăm ông bà....
Có những mối tình không bắt đầu bằng những điều lớn lao mà bắt đầu từ một chiều đông Hà Nội, gió mùa tràn về qua những con phố đầy lá sấu rơi, một chàng sinh viên nghèo ôm chồng giáo trình cũ bước vội dưới màn mưa bụi, và một cô...
Một sáng cuối tháng 5 trong trẻo, tiếng ve kêu râm ran, em đến trường sớm hơn mọi ngày. Em đứng trước cái cổng mà chín tháng trước em còn bỡ ngỡ nắm tay mẹ đi vào nhưng giờ đây em...
Trong bức tranh thi ca Việt Nam đương đại, nơi nhiều khuynh hướng sáng tác cùng tồn tại và va chạm - từ thơ hậu hiện đại, thơ trình diễn đến những tìm tòi về cấu trúc ngôn ngữ - vẫn có những tiếng nói thơ lựa chọn con đường lặng lẽ hơn: quay trở về với đời sống nội tâm và chiều sâu cảm xúc....
Đất, Trời gần nhau lắm Là chuyện rất lâu rồi Có một chàng trai trẻ Làm nhà trên ngọn đồi. Ngày phát nương trồng lúa Tối đốt lửa sưởi sương
Chàng hiền lành như đất Thấy con gì cũng thương....
Phòng trà nhỏ của tôi vẫn lặng lẽ đón những vị khách phương xa, những con người đến rồi đi, nhưng đôi khi để lại những rung động rất khó gọi tên. Một chiều mùa đông, nắng nghiêng qua khung cửa, rơi xuống mái tóc vàng óng, bồng bềnh của cô gái Thụy Điển....
Biển Đồng Châu. Vâng, đó chính là dải đất trên quê hương Tiến Hải, Thái Bình yêu dấu của chúng tôi. Bãi biển này cũng đã từng để lại trong tôi một ấn tượng khá đậm nét. Sáng sớm hay trưa hè, nước thủy triều chưa lên, từng đợt sóng lăn...
Thời gian luôn rời đi những vườn đào tưởng nhớ mùa hoa đã rụng về kí ức những sườn đồi dậy thì màu lê trắng tiếng cười em bao năm vang vang thung chiều...
Hoàng lúi húi dán lại chỗ thủng của cánh diều cốc. Bỗng nhiên, nó dừng lại lẩm bẩm: Lại hết dính rồi! Hoàng ngẩng lên gọi to: – “Ếch xanh” ơi, lấy hộ tao nắm quá dính với!...
Ông xã háo hức báo tin Dự án Đồng hành cùng AI xây dựng trang Web cá nhân chuyên về ảnh/video đã kết thúc. Lão nói nhiều, mà nó hiểu ít. Chỉ nhớ được mấy ý đại loại:...
Không biết ngày xưa cụ Nguyễn Trãi có trà búp hay chè xanh mà uống hay không, nhưng thanh bạch thì cũng là nước đun sôi để nguội. Khi cụ viết "No nước uống" thì ta hiểu ý cụ là uống nhiều nước để mà quên bớt cái đói. Đây là một phương pháp có tính khoa học....
Tiết học cuối cùng của hôm thứ bảy là tiết sinh hoạt, cô giáo tươi cười nói: – Cô chúc các em trong một tuần nghỉ mùa sẽ giúp cho bố mẹ được nhiều việc, và đừng em nào lơ là học tập. Hương đứng dậy thay mặt cho cả lớp hứa trước cô giáo là sẽ xứng đáng với lòng cô mong muốn....
Cứ mỗi sáng tôi lại cõng cái Hoa đi học. Chợt thấy cô bé Liên Xô thường ngày xuất hiện ở cổng khu chuyên gia, tôi bảo Hoa:- Kìa, cái con bé ấy đấy! nó rất thích chơi với trẻ con ta.- Vậy mình ra chơi với nó đi - Hoa háo hức giục tôi. Thế là tôi cõng Hoa đi lại gần cô bé Liên Xô....
Mình dậy khi mặt trời chưa mọc. Bãi biển chỉ loáng thoáng một vài ngư dân vừa từ biển về. Biển trời Lăng Cô xanh ngọc trong vắt. Gió nhẹ sóng chỉ lăn tăn. Bãi biển sạch bong như thể đêm qua có ai lau dọn....
Là chiều xuân nắng buông thật nhẹ, thật êm trong vườn. Là tiếng chim lách chách trên cành bưởi lá non xanh bóng như được quết lên trên một lớp dầu dưỡng....
Khoảng năm 1993/1994 mình dẫn anh em cơ quan đi khảo sát xã hội học tại Tuyên Quang. Trên đường đi cả đoàn ghé thăm đền Hùng. Đó là một ngày cuối xuân sau Hội. Trời đất âm u. Đền Hùng vắng tanh vắng ngắt không một bóng người....
Không biết ở đâu ra cái ý tưởng làm giá sách và bàn học, bàn làm việc liền nhau để khi ngồi vào học hay làm việc là thân chủ chỉ còn cách úp mặt vào tường....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



