
- Sáng tác mới

Trong đội ngũ “Các Nhà văn nhóm Búp” - những người cầm bút đi từ “Lò luyện Văn chương” của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình từ những năm 1976 – 1998, tôi thường dừng lại “Ngắm trông” và “Nghĩ” về Chu Xuân Giao, về “Bút danh Vân Quốc” – Một gương mặt Thi nhân thật quý yêu và “Lạ”....
Trang Văn học nghệ thuật Nhà Búp xin hân hạnh với các bạn một tác phẩm mới của các thành viên Nhà Búp: "Búp trên cành: Những tác phẩm đoạt giải (1973-1988)" qua bài viết của Nhà thơ, Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Đại....
Trong giấc mơ con về lại tuổi thơ Mái rạ đơn sơ ríu rít bầy sẻ nhỏ Bếp lửa bà nhen ấm chiều trở gió Mẹ hong tóc sau hè hương bưởi mãi còn vương... Ầu ơ lời ru, vầng trăng nghiêng nghiêng Chiu chắt yêu thương ngọt bùi khoai sắn...
Tuổi thơ ở đâu quê hương ở đấy Tóc bạc phơ thì con cái thành quê Ở nơi ấy tre nuôi măng mọc thẳng Cánh diều rơi hôn nhẹ cỏ xanh gầy...
Ngày mai, xé kén phận người, Xanh thăm thắm, mở cổng trời đón nhau. Đã khô nước mắt khổ đau, Lên trên ấy, thấy đâu đâu cũng cười…
Hoa với lá; thắm cùng tươi......
Chuông vàng treo cửa tam quan Lầu hồng còn đợi người ngoan chơi bời Câu thơ Nôm có bốn chữ bài Bề trong phương thảo bề ngoài thơ ngâm Xem trong thơ thưởng lục hà trì...
Sau khi ăn sáng bọn mình ra quán quen bên hồ Quan Nhân uống trà. Buổi sáng làng giữa phố yên bình một cách không tưởng. Hồ bán nguyệt cổ kính trước cửa đình đang mùa sen nở....
Tuổi lặng lẽ đi rồi Bỏ mình ta ở lại. Ta là đứa trẻ con lang thang trong đôi giày người lớn Hát khúc đồng dao bằng giọng trầm buồn. Ta lang thang trên cánh đồng tuổi thơ dần qua Kể những câu chuyện cổ không còn ai nghe nữa...
Dáng mẹ còng như một cánh cung Bắn tuổi trẻ, niềm vui vào xa lắc Dáng mẹ còng ngược dốc Cõng mặt trời lên Dáng mẹ còng như một mũi tên Xuyên buồn đau khó nhọc Dấu ngón chân bấm đường trơn...
Buổi sớm đi chăn trâu Thấy trời xanh trong veo Nghe thơm thơm hương lúa Tóc se gió lùa theo A! Mùa hạ đã đến Ngọt ngào tự lúc nào Mặt trời như quả trứng...
Có một cái nón mới được chủ rất chiều chuộng. Một lần đi du lịch về, nó được treo ngay ngắn trên tường, thả mình trong một giấc mơ: các bộ phận trong người nó cãi nhau kịch liệt. Vành To gân cổ nói:...
Người ta bảo con gái chỉ có một thời đó là thời đẹp nhất. Nhưng cái thời ấy chị tôi đã vĩnh viễn đi qua để lại trong lòng một khoảng trống không lấy gì bù đắp nổi. Chị đã đến cái tuổi lỡ làng....
Phượng đỏ rực góc trời Như lòng tôi khó nói Một năm trời nhanh trôi Như là cơn gió thổi Ôi bao nhiêu kỷ niệm Trong năm học êm đềm “Căn nhà” càng ấm cúng...
Ka-chi-a thân yêu! Đêm qua mình vừa nhận được thư và quà của bạn. Chúng mình đã xa nhau một năm trời, vậy mà bạn vẫn nhớ đến mình, vẫn không quên đất nước Việt Nam xinh đẹp này....
Ở bên dòng sông nọ Có một chàng trai nghèo Chài lưới mà nuôi mẹ Cuộc sống rất gieo neo. Bỗng xuất hiện thuỷ quái (Chắc theo lũ trôi về)
Rẽ sóng lao vun vút Ngoác miệng răng nhọn ghê....
Em đừng nói bây giờ đã muộn lỡ bến rồi, không dám đợi người sang Em đừng nói, bây giờ anh đến chậm Tháng năm dài, héo úa cả vầng trăng Nếu chưa đến, em ơi, rồi sẽ đến Bởi tình yêu thánh thiện vẫn trong đời...
Bầu trời đẹp quá Xanh như sắc lá Xanh trong tiếng ve Giữa những trưa hè Bầu trời đẹp quá Nắng vàng khắp nơi Nắng như dải lụa Trải trên sân phơi...
Chị cho em mượn con dao nào! Vừa hỏi vừa nhìn tôi, Hải vừa vo vo cái gì tròn tròn. Nó vừa nhấm một chút nước bọt vào tay rồi lại vo.. rút con dài vót thành tre nho nhỏ, nó chạy ra hè phố mở căng đôi mắt ngó đi ngó lại lên cây phương như tìm kiếm nghe ngóng cái gì,...
Có một cái trứng hồng Nằm im trong tổ ấm Sáng nay bỗng vỗ cánh Thành một chú gà con Mắt thì như hạt sương Đôi chân thì bé tí Mặt đất sao rộng thế Đi mãi chẳng hết đường...
Ngày xưa rồi, lâu lắm .Ở trong một ngôi làng Hai mẹ con nhà nọ Sống ngăn nắp gọn gàng. Con thật thà chăm chỉ Mẹ tần tảo hiền lành...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



