
- Sáng tác mới

Đường chiều
Em tìm nơi hoàng hôn Cuối trời kia xa lắc Con đường xưa như nhắc Bước chân người ra đi. Như cánh chim thiên di Lạc vào miền đất lạ Lòng người sâu biển cả Sóng đời còn bao dung
Tháng Năm
Ơi tháng Năm nóng bỏng Lá vẫn xanh rợp xanh Hương trời và nhựa đất Cho quả nặng trĩu cành Ơi tháng Năm mùa Hè Ra rả những tiếng ve
Hoa Sen nở
Từng đóa Sen vươn lên, vươn lên Sáng lấp lánh, diệu kì, thanh thoát Hương Sen tỏa dịu dàng ngan ngát Sớm trong lành, thơm thảo, tinh khôi.
Sáng hát ca
Ngỡ một mình giữa đại lộ thênh thang Gió bốn phía, tự do lồng lộng thổi. Những làn gió xanh, mặn mòi, hôi hổi.. Làn gió Bạch Vân, thấm da rười rượi ... Có làn gió nào, không tên không tuổi, Lấy xanh thắm bầu trời, Nhuộm mướt mái tóc êm…
Thôn học cứu
Thành ngữ tiếng Hàn, Hán: 촌학구 (村學究 - thôn học cứu). Ở đây, thôn - làng, học - học, cứu - tận cùng/hẻo lánh. Câu này có nghĩa là học thức cấp làng, thấp kém.
Nghĩ lớn thì sẽ làm được việc lớn
Cũng giống như trả lời câu hỏi "ta là ai?" vậy. Nếu nghĩ mình là "chả là ai sất" thì sống sẽ tùy tiện, tự ti, thối chí. Nếu nghĩ "kiếp này làm người thật quý, đâu phải dễ được làm người đâu" thì sẽ sống hoài bão, trách nhiệm và luôn lạc quan.
Sen
Theo hương sen Em đến cửa từ bi Dù vẫn biết Từ đất bùn sen mọc. Vương gót ngọc Hương ngát từng sợi tóc Những thơm tho Lặn vào cả linh hồn



