
- Sáng tác mới

Thiên sinh duyên phận
Liệu có ai đó sinh ra là để dành riêng cho ai đó không nhỉ? Dành riêng là họ sẽ tự đến với mình? Hay mình vẫn phải giành về? Lời hay (좋은 글) giới thiệu một tâm niệm của một người, người này có một lý giải khác về "thiên sinh duyên phận".
Hoa tím bằng lăng
Sáng hè lạc bước đến một miền Bằng lăng nở, không gian tràn sắc tím Bỗng thấy dâng trào niềm thương mến Hết mình, bằng lăng nhuộm cả ta!
Công ngọc dĩ thạch
Thành ngữ tiếng Hàn, Hán: 공옥이석 (攻玉以石 - công ngọc dĩ thạch). Ở đây, công - làm/chế tác, ngọc - ngọc, dĩ - bằng, thạch - đá. Câu này có nghĩa là dùng đá mài ngọc.
Kim Chuông - một hồn thơ khát khao, mê đắm
Tôi biết, từ những năm mười hai, mười ba tuổi, Kim Chuông đã có thơ in trên báo của tỉnh Kiến An cũ. Kim Chuông người làng Thắng, Vĩnh Bảo, Hải Phòng. Cụ Đồ Vọng, thân sinh nhà thơ, một Nhà Nho từng bốn mươi năm mở trường, dạy học ở đất làng, giáo huấn thi thư cho nhiều lứa học trò.
Nhớ mãi một thời người đẹp!
Thế là thêm một người thân nữa của tôi đi về cõi vĩnh hằng. Trong đời người, tính cả quan hệ gia tộc và những giao tiếp xã hội, ta quen biết bao người. Trong vô vàn mối quan hệ ấy ta có được mấy người thân? Ông đối với tôi là một người thân, và tôi gọi ông bằng chú.
Nơi em đến
Nơi em đến, thêm một lần hạ biếc Tán bàng non lấp loáng nắng vườn trưa Biển đắm mình trong thăm thẳm hoang sơ Trời mây ngát xanh hết mình với gió.
Sóng
Nắm quá chặt niềm tin Xòe tay rơi đâu mất? Giấu biển khơi Vào tận cùng đáy mắt Sao má em Còn hoen mặn muối khô?



