
- Sáng tác mới

Đi về
Đi là về với chính mình Trời xanh tìm tới trời xanh tận cùng Đi là đến tận vô thường Con đường dài, ngắn con đường bể dâu.
Về bài thơ Tháng Ba thương mến của Ánh Tuyết
Có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng tính nhân văn cao cả của THÁNG BA THƯƠNG MẾN là sợi chỉ đỏ xuyên suốt không chỉ từ đầu đến cuối tập thơ CÒN ĐANG ĐÀN BÀ mà sẽ xuyên suốt thế giới thi ca của nhà thơ Ánh Tuyết. Bài thơ có vẻ đẹp vô cùng kỳ ảo về một vùng quê nghèo áo cơm nhưng giàu nhân nghĩa. Nhân nghĩa đã bồi đắp nuôi nấng Ánh Tuyết không...
Mùa sang
Lặng nhìn xao xác mùa đi Nghe trong gió thoảng thầm thì mùa sang. Mùa đi hoang hoải hanh vàng Mùa về thổn thức mùa đang gọi mùa.
Tháng Ba
Có gì như thể cơn mưa Có gì như gió đong đưa cuối trời Tháng Ba đốt cháy lòng người Tan thành tro bụi giữa đời hư vô…
Vu vơ
Đời người mắc nợ gì nhau Nghiệp duyên kiếp trước... nỗi đau kiếp này... Lung linh một mảnh trăng gầy Treo lòng em nổi đắng cay bên trời.
Miêu cước tài phán
Thành ngữ tiếng Hàn, Hán: 묘각재판 (猫脚裁判 - miêu cước tài phán). Ở đây, miêu - mèo, cước - chân, tài phán - phán xử. Ý câu này là vụ xử chân mèo. Có chuyện rằng có 4 người cùng trồng bông. Để tránh chuột ăn bông, họ nuôi 1 con mèo. Họ phân công mỗi người chăm 1 cái chân mèo. Một ngày, con mèo nhảy trên cao xuống bị gãy chân trước. Người được phân công...
Tự thú
Tôi mang nợ chút nắng trời Vùi trong hạt thóc vàng nơi đồng nhà Chín mươi tư tuổi mẹ già Tôi đi bỏ đất làng. Và, em yêu Nợ quê một mái tranh nghèo Nợ mưa, nợ gió những chiều… thương nhau



