
- Sáng tác mới

Trung du
Trời trung du xanh như tán cọ xoè Đi chưa hết xanh non vườn mía rộng lúa và sắn, thung tiếp đồi xanh rợn Gặp vườn nhà xanh cây trái sum suê
Con lợn đất
Một hôm, chú Quang đi công tác về mua cho chúng tôi nhiều quà nhưng tôi thích nhất một chú lợn đất. Chú Quang bảo: - Cháu có thích không? Tôi cảm ơn chú rồi chạy vào buồng nâng niu ngắm nghía một chú lợn đất thật đẹp.
Tôi đã hiểu ra
Bà tôi - người mà tôi đã từng yêu quý. Nhưng cũng có khi tôi lại thấy bà thật khó tính. Tôi đã nói với mẹ về suy nghĩ của mình. Mẹ bảo: - Con đừng giận bà. Bà bị bệnh cao huyết áp đấy. - Huyết áp là gì hả mẹ? Tôi hỏi. - Mỗi khi huyết áp lên cao, bà thường chóng mặt, nhức đầu và khi ấy, bà sinh khó tính.
Quả bóng cao su
Đối với một thị trấn nghèo nàn như chúng tôi thì bóng cao su thường hiếm, chúng tôi chỉ được dùng những quả bóng nhựa bé hay quả bưởi khô nướng chín, chứ không được đá bóng cao su. Vậy mà chúng tôi vẫn chia bè và đá. Các trận đấu gay cấn lần lượt diễn ra thoải mái…
“Bên trời neo gió” - bản hoà âm của ánh sáng, ký ức và giác ngộ
Có những tập thơ được đọc bằng mắt. Có những tập thơ được đọc bằng trí. Nhưng cũng có những tập thơ buộc người đọc phải lắng lại, để đọc bằng một thứ cảm thức sâu hơn, gần với trực giác, gần với tâm linh.
Viết cho một ngày trời không có nắng
Có những ngày bầu trời như khoác lên mình một tấm áo màu xám bạc. Mây thấp, gió lạnh len qua khung cửa, những hàng cây ngoài phố đứng im lặng trong màn sương mỏng. Mọi thứ dường như chậm lại, và lòng người cũng bất giác trùng xuống theo tiết trời u ám.
Tự ngẫm
Có tuổi càng nhận ra Vòng bạn bè thu lại Chuyện nhân tình thế thái Cũng dần bỏ ngoài tai Ai yêu, ghét mặc ai Chỉ cần gia đình nhỏ Và những nơi nào đó



