
- Sáng tác mới

Trải lòng
Ta còn ta với đam mê Mực màu giấy Dó hồn quê trải lòng Bãi ngoài hoa cải vào đông Xóm trong rơm rạ đượm nồng heo may
Sớm mai này
Buổi sớm nay Nắng đẹp đến xao lòng Tôi bỗng nhớ những ban mai thuở trước Một phần cuộc đời Có thể nào quên được? Lá me bay mát rượi cả sân trường
Về với núi
Quê ngoại mình là vùng quê nghèo đất cằn sỏi đá của tỉnh Hòa Bình, giáp Nho Quan (Ninh Bình). Thuở nhỏ mỗi khi mùa hè đến mình lại được bố đưa về quê chơi. Mấy ngày hôm trước thấy bố hì hụi vặn chặt ốc vít và bơm căng lốp chiếc xe đạp Thống Nhất là mình vui sướng không kể xiết reo váng lên: “ A, thế là sắp được lên với ngoại rồi”. Bố cười tủm tỉm....
Thu xa
Lòng em rêu phong trong nỗi nhớ anh Thơ cạn nguồn trơ mòn như bờ đá Những điều thân quen chợt như xa lạ Đắp nửa chăn nào cũng thiếu lạnh một bên
Ngày đầu tiên đi học
Rồi cuộc sống bận mải cứ thế trôi đi trôi đi, chúng tôi không có điều kiện về thăm lại chốn cũ nơi xưa. Nhưng cứ mỗi dịp Tết đến xuân về, tôi lại nhớ về làng quê nhỏ bé của mình, nơi đã giúp tôi cất giữ những tháng ngày thơ ấu thật đẹp. Và hình ảnh ngày đầu tiên đi học, hình ảnh người thầy đầu tiên lại hiện về trong kí ức của tôi với niềm kính...
Mặt trời xa lắc
Em đã từng nghe Chuyện về một người đàn bà Yêu một người đàn ông Tha thiết. Người đàn ông đi trên cát Người đàn bà theo sau Vốc những dấu chân đưa lên má mình hôn.
Biển Việt Nam
Bản đồ nước mình viền một màu xanh Màu của biển, mặn mòi vị biển Con sóng táp bờ nhiệt cuồng thương mến Bờ cát mịn màng đợi sóng đến thương yêu.



