
- Sáng tác mới

Người đến với cuộc đời bạn
Mọi người đến với bạn Đều có một lý do Người mang đến hồng phúc Người mang lại nỗi lo Một khi bạn đắn đo Thì đừng kết thân vội
Tàn đông
Những ngày này có phải đã tàn Đông...? Mà bình minh rạng rỡ nhuộm sắc hồng. Lời của gió chợt say lòng tất cả... Hoa hé nụ, cây đâm chồi hối hả, Sóng chập chờn trên biển cả mênh mông,
Nhớ con
Ngày con xa lòng mẹ cứ bồi hồi Trong tâm trí con vẫn còn quá nhỏ Mẹ nhớ con qua từng giấc ngủ Chiếc giường kia vẫn thấy dáng con nằm
Hai sắc xanh dịu dàng
Biển và lá, cả hai cùng khoác lên mình màu xanh, nhưng lại thì thầm những câu chuyện rất khác. Màu xanh của biển là một nỗi dịu dàng mênh mang. Đó là sắc xanh trải dài đến tận chân trời, vừa sâu thẳm vừa bao dung, như ôm trọn những ước mơ chưa kịp gọi tên.
Người truyền ngọn lửa ước mơ
Đã hai mươi sáu năm trôi qua, kể từ khi tôi bước chân vào ngôi trường của vùng đất Tây Nguyên đầy nắng và gió - Trường cấp 2,3 Ngô Gia Tự, Eakar, Đắc Lắc, nhưng những kỉ niệm về ngôi trường ấy cùng với thầy cô và các bạn của tôi thì mãi mãi như mới hôm qua.
Cô Tấm trong quả thị của bé
Mẹ mua cho bé một quả thị chín vàng, thơm thơm. Bà tước những sợi len hồng đan cho bé một cái rọ xinh xinh. Bé đựng thị vào rọ xách đi khoe. Bé bảo:
Nhật ký trại hè
Tôi đến dự sáng tác “Búp trên cành” năm đầu tiên với vẻ đầy bỡ ngỡ - cái bỡ ngỡ tuổi mới lớn – như người ta vẫn gọi. Dù sao tôi cũng chuẩn bị làm học sinh phổ thông trung học rồi mà. Trại hè bé xíu của chúng tôi đã tề tựu đông đủ các bạn trong tỉnh.



