
- Góc chia sẻ

Người truyền ngọn lửa ước mơ
Thứ sáu - 06/02/2026 10:02

(Ảnh: Nhà thơ Nguyễn Thị Toán tại Vườn hoa Tống Mỹ Linh - Đài Bắc 1/2026)
NGƯỜI TRUYỀN NGỌN LỬA ƯỚC MƠ
(Nguyễn Thị Vân)
Đã hai mươi sáu năm trôi qua, kể từ khi tôi bước chân vào ngôi trường của vùng đất Tây Nguyên đầy nắng và gió - Trường cấp 2,3 Ngô Gia Tự, Eakar, Đắc Lắc, nhưng những kỉ niệm về ngôi trường ấy cùng với thầy cô và các bạn của tôi thì mãi mãi như mới hôm qua. Chính nơi đây tôi đã gặp cô, người đã truyền cảm hứng cho tôi bước chân vào nghề sư phạm - cô Nguyễn Thị Toán.
Năm đó, học xong lớp 9, do học lớp chuyên Văn, đạt kết quả trong kì thi học sinh giỏi tỉnh nên tôi được tuyển thẳng vào trường THPT Hiệp Hòa số 1. Nhưng do điều kiện gia đình khó khăn, bố mẹ nghỉ hưu sớm, để nuôi các con ăn học gia đình tôi đã chuyển vào Đắc Lắc làm kinh tế. Lúc xin chuyển trường, mẹ tôi còn nhắc mãi câu nói của thầy hiệu trưởng: “Cô cho con vào đấy học thì rất khó thi đỗ đại học” để khuyên tôi ở lại. Nhưng vì không muốn xa gia đình nên tôi đã quyết định rời xa ngôi trường mà nhiều người mơ ước.
Ba năm cấp ba với rất nhiều kỉ niệm vui buồn với thầy cô, bạn bè. Các bạn tôi phần lớn là người gốc miền Bắc và miền Trung, họ đều chăm chỉ học tập, thân thiện và cởi mở nên chẳng mấy chốc chúng tôi đã hòa đồng, tạo thành một tập thể đoàn kết. Đến lớp 12, tôi mới được học cô, cô giáo dạy Văn nhưng có cái tên rất Toán học theo cách các thầy cô hay trêu đùa. Cô người gốc Thái Bình, một vùng đất giàu truyền thống hiếu học, là học sinh lớp Văn trường Chuyên Thái Bình nên chất văn dường như ngấm vào con người cô. Dáng vóc cô bé nhỏ, giọng nói nhẹ nhàng, truyền cảm nên ngày từ những tiết đầu tiên học Văn tôi đã bị cuốn hút vào những bài giảng của cô... Vì những năm lớp 10, 11 thi học sinh giỏi Văn năm nào tôi cũng được giải cao nên đã được cô chọn vào đội tuyển Tỉnh và tham gia thi vào đội tuyển Quốc Gia.
Bắt đầu những ngày tháng miệt mài học tập. Cô trò chúng tôi học mọi lúc, mọi nơi. Cô truyền giảng cho chúng tôi nhiều kiến thức và kĩ năng vì thế mà những bài văn của tôi ngày càng sâu sắc hơn, kĩ năng làm bài ngày càng tốt hơn. Những điều quan trọng hơn, chính nhờ những buổi học này mà tôi có tình yêu với trường Đại học sư phạm Hà Nội 1. Phải nói rằng, từ lúc nhỏ tôi đã ước mơ trở thành luật sư hoặc nhà báo, chứ chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ trở thành giáo viên. Vậy mà, sự lựa chọn nghề nghiệp dường như đã thay đổi. Những câu chuyện của cô về trường Sư phạm Hà Nội, nơi cô đã học đã khiến chúng tôi trầm trồ thán phục. Tôi biết đến thầy Đỗ Hữu Châu, thầy Nguyễn Đăng Mạnh, thầy Nguyễn Văn Long... những giáo sư đầu ngành về Văn học, ngôn ngữ. Tôi biết rằng nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm cũng tốt nghiệp khoa Văn của trường, biết được anh Chánh Văn của báo Hoa học trò (tờ báo mà tôi yêu quý và gắn bó suốt những năm học trò) tên thật là Đoàn Công Huynh, cũng tốt nghiệp Sư phạm Văn, là đàn anh của cô. Những tấm ảnh của em gái cô chụp ở trường, lúc đấy em gái cô cũng đang học khoa Toán Đại học sư phạm Hà Nội, gửi vào càng khiến tôi háo hức về ngôi trường này.
Chặng đường học tập của cô, trò tôi đã đạt được kết quả khi tôi được chọn vào đội tuyển học sinh giỏi Quốc gia của tỉnh. Thế là, tôi phải xa cô và các bạn để lên trường chuyên của tỉnh để ôn luyện. Đây là quãng thời gian vất vả và khó khăn với tôi vì phải xa gia đình, sống trong một môi trường mới và phải nỗ lực hết sức để học tập, một đứa học trò trường huyện phải học gấp mấy lần mới có thể đuổi kịp các bạn trường chuyên. Chình vì vậy, tôi không có cả thời gian mà buồn mà nhớ nhà. Những bức thư của bạn bè, những lời nhắn gửi của cô đã giúp tôi có động lực cố gắng. Mấy tháng tập trung đã trôi qua, thi xong là đầu tháng 3, tôi trở về với mái trường của mình, tiếp tục ôn thi đại học và lựa chọn ước mơ. Những bài giảng văn của cô tiếp tục truyền cảm hứng cho tôi, những câu chuyện về cuộc sống của cô giúp tôi có thêm những góc nhìn về cuộc đời, những bài thơ thấm đẫm cảm xúc của cô khiến tâm hồn non dại của tôi rung động. Và thế là khi đăng ký thi đại học, tôi đã đăng ký 3 trường Đại học sư phạm: Sư phạm Huế, Sư phạm Quy Nhơn và Sư phạm Hà Nội với một nguyện vọng duy nhất là khoa Văn. Để thực hiện được ước mơ, tôi còn phải trải qua một chặng đường dài học tập và rèn luyện. Biết gia đình tôi khó khăn nên những buổi học thêm cô đều không thu học phí. Sau này nghĩ lại, tôi cảm thấy thật biết ơn cô vì nếu không tôi cũng không được đi học, hai môn Sử, Địa tôi đều tự học ở nhà.
Kết quả thi học sinh giỏi Quốc gia năm ấy, tôi đạt giải, mặc dù giải không cao nhưng là thành quả bước đầu cho bộ môn mà tôi yêu thích. Kì thi đại học, tôi đỗ cả hai trường sư phạm: Quy Nhơn và Hà Nội (tôi bỏ thi trường Huế) và tất nhiên, tôi đã chọn ngôi trường mà cô đã từng học cũng là trường sư phạm hàng đầu trong nước, ngôi trường ước mơ của nhiều thế hệ học trò yêu nghề giáo. Đấy như là sự tri ân của tôi đối với cô, người đã truyền cho tôi cảm hứng, tri thức, tình cảm để bước vào cái nghề “cao quý” mà cũng đầy nhọc nhằn này. Tốt nghiệp đại học sư phạm năm 2000, tôi trở về quê hương Bắc Giang của mình, sau khi thi công chức tôi được phân công về Trường THPT Hiệp Hòa số 1, chính ngôi trường trước kia tôi đã ra đi. Gần 20 năm dạy học, tôi thấm thía nỗi truân chuyên của nghề giáo, nó không nhàn hạ như người ta vẫn tưởng, nó cũng không đẹp đẽ như người ta vẫn hình dung, vẫn còn đâu đó những góc khuất khiến người ta nhói lòng, nhưng những tình cảm tốt đẹp của học trò và phụ huynh chính là nguồn động lực to lớn để tôi yêu nghề hơn, cố gắng hơn trong mọi công việc.
Thời gian cứ thế trôi qua như một quy luật vô tình, cuốn con người ta vào vòng xoáy của những bộn bề cuộc sống. Nó làm cho người ta quên đi nhiều thứ, những có những thứ khắc sâu trong tâm trí thì không thể nào quên. Tình cảm với bạn bè, lòng biết ơn thầy cô là những thứ thiêng liêng như vậy. Sau này tôi mới biết cô giáo tôi đã đạt nhiều thành tích cao trong dạy học, là giáo viên cốt cán của tỉnh Đắc Lắc, nhiều học sinh đạt giải học sinh giỏi cấp tỉnh và cấp Quốc gia, hiện giờ cô đang là cán bộ quản lý nhưng vẫn rất tâm huyết với với việc dạy. Cô mãi là nguồn động lực cho các thế hệ học trò chứ không chỉ riêng tôi. Cảm ơn cô - người đã truyền cho tôi cảm hứng, đã giúp tôi có sức mạnh để vượt lên hoàn cảnh, để lựa chọn nghề. Xin gửi tới cô lời tri ân chân thành nhất nhân dịp này. Yêu cô nhiều!
(Nguyễn Thị Vân – GV trường THPT Hiệp Hòa số 1, Hiệp Hòa, Bắc Giang)



