
- Góc chia sẻ

Giao thừa đấy ư? Nhạt toẹt!
Thứ hai - 09/02/2026 09:04

GIAO THỪA ĐẤY Ư? NHẠT TOẸT
Tác giả: Thanh Bình
Mỗi ngày, đều như mọi ngày, sau bữa cơm chiều, vợ nấu cơm, chồng rửa bát hoặc ngược lại, chồng nấu cơm, vợ rửa bát, hai vợ chồng vẫn giữ thói quen làm thêm ấm trà, trước khi… mỗi người một ngả.
Đợi trà vừa ngấm, chồng nó lấy nước sôi rót đầy hai cái chén sứ trắng, tráng chén:
- Chén phải nóng, cầm bỏng tay, uống trà mới thích - Chồng nó giải thích.
Mỗi ngày, hai cữ trà, bốn lần châm nước, mỗi lần, chồng nó đều nói đi, nói lại cái nguyên tắc xưa như trái đất, mà nó vẫn thấy như mới. Nó chăm chú nghe, gật gù:
- Công nhận! Trà nguội là chả còn hương vị gì.
Nó phụ họa theo, rồi nhón chén trà vừa rót đầy, sóng sánh vàng, đặt lên môi, chíp chíp:
- Công nhận, trà búp Thái Nguyên vẫn là nhất.
Chồng nó, đặt ấm trà vào đĩa, cũng lấy một chén:
- Mình không thích đồ nóng, nhưng riêng trà thì không thể uống nguội.
Nó nhìn chồng. Chợt tủm tỉm cười. Sau bao lâu, bây giờ người ta đã vượt qua cả “xã giao” đã biết “huyện giao” sắp thành “tỉnh giao rồi”.
- Cười gì thế? Hâm à?
- À, em cười anh “huyện giao”…
- Huyện là huyện thế nào? Chính quyền hai cấp quên à?
- Ờ… quên! Ba bây giờ “tỉnh giao” rồi.
- Uống đi, không phải “Chin Su”!
- Chinsu ngon mà! Ba chả đòi ăn Chinsu không chịu ăn mắm chắt quê, sợ gắt là gì!
- Chinsu mắm thì ngon, nhưng Chinsu trà không hợp. Chinsu là cách vợ chồng nó cũng như anh chị em trong nhà dùng chỉ sự nịnh nọt ngọt ngào đáng yêu, như cách trước đây mẹ nó hay nói.
Hết một tuần trà. Chồng nó hỏi:
- Lịch Tết thế nào?
- Đã Tết đâu?
- Nghỉ 4 ngày đấy, có đi đâu không?
- Anh có muốn đi đâu không?
- Không! Sao cứ phải chọn ngày Lễ, ngày Tết ra đường, mệt chết. Bây giờ con AI nó bắt như chảo chớp. Chả biết đi thế nào cho đúng. Chả biết lúc nào bị gửi trát phạt đến nhà.
- Thì ở nhà.
- Thích thì đi lúc chả được. Nghỉ hưu rồi ngày nào chả là Tết.
- Nhưng các con nó đã hưu đâu!
- Thì mình đi chơi với người hưu… phiền chúng nó làm gì.
- Ừ nhỉ!
- Mà đây còn đang dở cái trang web… Mịa…con AI nó dùng ngôn ngữ mới… Bây giờ mình cũng phải học ngôn ngữ mới, như kiểu trước đây mình chỉ biết tiếng Anh, mà bây giờ chúng nó viết tiếng Pháp ấy, hiểu chưa?
- Chưa hiểu! Mà em hiểu làm gì! Ba cứ làm xong, em cần ảnh có ảnh, cần video có video, cần bay có bay, cần múa có múa là được… Ngôn ngữ gì kệ Ba.
- Ngon nhỉ!
- Thì “ngon” mà!
- Chỉ được cái Chinsu… Mà đi đọc truyện đi, giữ trật tự cho đây làm việc.
- Ơ… đêm nay giao thừa đấy!
- Giao thừa gì? Tết dương… liên quan gì mà giao thừa?
Nó với cái ấm chuyên, rót thêm lượt trà nữa vào hai cái chén, gạ chuyện:
- Trà bây giờ mới thực là ngon đây!
Nó nói rồi tự nâng chén trà lên ngang mũi hít hà, đặt lên môi chíp chíp… Bên cạnh, chồng nó đã như rơi vào cõi khác, mắt đăm đăm nhìn lên màn hình tivi, tay phải di di con chuột trên sofa mềm, tay trái giữ cái bàn phím trên gối. Cả căn phòng bỗng chốc im phăng phắc. Nó ngẩn người một giây, lẳng lặng, ngửa cổ, uống trọn chén trà, khe khẽ đặt cái chén xuống, rút về phòng sách. Vị trà đắng rồi dịu ngọt. Nó lướt face, đọc sách và viết lách nhăng cuội.
… Tiếng pháo ran ran ngoài ban công. Chắc giao thừa rồi. Nó ngẩng mặt lên, nhìn giờ trên chiếc Iphone: 23h58’. Nó lắng nghe thêm một chút, rồi lại cắm đầu vào cái máy tính. Bất chợt:
- Làm gì đấy? Không đón giao thừa à? Pháo kinh quá, ra mà xem!
- Ừm! Thôi… không xem… đang bận.
- OK, đây cũng làm tiếp đây… đang căng quá! Cái con AI, bảo chữa một đằng, nó sửa đi một nẻo, loạn hết cả, đúng là… máy với móc…
Tầm 1h sáng, nó tắt điện, khép cửa phòng sách, ngó ra gian khách. Trước cái tivi một đống chữ loằng ngoằng. Chồng nó vẫn ngồi y như lúc nãy. Mắt đăm đăm nhìn lên màn hình tivi, tay phải di di con chuột trên sofa mềm, tay trái giữ cái bàn phím trên gối. Cả căn phòng vẫn im phăng phắc.
Phần mềm thể dục trên Iphone nhắc nó:
- Bạn cần tiếp tục vòng di chuyển của mình
Nó lưỡng lự, mắng con Iphone:
- Dở người! - Rồi lên giường nằm.
Trong giấc mơ sáng, nó thấy ông xã lọ mọ vào giường, bâng quơ: “Ngủ chưa?” rồi lại lịm đi như một nàng tiên. Giao thừa 2025- 2026 nhà nó, trôi qua như thế, nhẹ hơn một hơi thở mềm.
Nó biết, ngoài kia sẽ có người bình luận:
- Giao thừa đấy ư? – Nhạt toẹt
Nhà nó đấy. Cái gì cũng nhạt trừ trà và cà phê.
… 23h58’ ngày 31.12.2025 hay 00h… 01h… ngày 1.1.2026 nhỉ?
Nó không biết nữa, vì nó đã vào giấc mơ lâu rồi. Trong giấc mơ có tiếng pháo giao thừa và hơi ấm nồng nàn từ người đàn ông ghìm lòng, hỏi nhẹ: Ngủ chưa?
Trong giấc mơ… có nàng tiên ngủ trong rừng, hình như ngủ rất say, dù vẫn cảm nhận đầy đủ hơi thở của chàng hoàng tử trong câu chuyện cổ tích.
Trời sắp sáng rồi, ai hỏi nhau thế chứ… 60++ rồi./.



