
- Sáng tác mới

Lá!
Ô kìa! chiếc lá sang sông Gặp cánh bèo dạt mà không dám dừng Rưng rưng thương phận rưng rưng Phải bao sóng nước thì ngừng nổi trôi Lá sang sông gặp cát bồi
“Cất nắng” của Nữ sĩ Trần Huyền Tâm
Trong tập thơ “Bên trời neo gió” của Nữ thi sĩ Trần Huyền Tâm, có những bài thơ không cần đến những cú pháp cầu kỳ hay những hình ảnh quá phô trương mà vẫn để lại dư vị rất lâu trong lòng người đọc.
Bạn có cần phải giống người khác
Đời người, đôi khi có những cái dại. Một trong những cái dại ấy chính là quá để ý đến thái độ và miệng lưỡi của người đời. Vì sao? Vì để ý đến điều đó khiến bạn không dám sống thật là mình.
Tối thứ Bảy
Tối thứ bảy nào mình với hai con bạn gần nhà cũng đi nghe đài nhờ, mê chương trình "Câu chuyện cảnh giác" với "Sân khấu truyền thanh" như điếu đổ. Đấy là chuyện của hơn 30 năm về trước.
Nụ cười màu xanh
Chiều ơi tôi trở về đây! “Dang tay ôm cả rừng cây”- cuộc đời Thông reo như nói thay lời Mimosa hỡi- một thời bao dung. Trường Hai ơi có nhớ không?
Vẩn vơ
Mặt trời lúc nhỏ lúc to Con người lúc đói lúc no là thường Đi xa thì nhớ quê hương Về già chẳng biết nhớ thương những gì Là người ai chẳng sân si Miễn đừng tham quá mất đi chính mình
Dạo bước Tây Hồ
Chiều chiều du ngoạn Hồ Tây Hoàng hôn nhè nhè chim bay cuối trời Chuông chiều buông tiếng thảnh thơi Lăn tăn sóng lượn mây trôi lững lờ



