
- Sáng tác

Hò
Thời ấy bên dòng sông quê Đêm trăng vàng ngấn nước Hai đứa mình như hai chích bông Thõng chân khỏa sóng vàng Nhìn sông mươn mướt. Một con đò làm ánh trăng nghiêng Một mái dầm khuya quẫy nước khẽ nâng lên Hai bờ sông La tiếng hò đồng vọng.
Giọt sầu
Phin tí tách giọt cà phê Nhuộm nâu cả những cơn mê không màu. Nhấp môi chạm phải giọt sầu. Vị cà phê đắng cả câu thơ mình.
Bóng mình
Một ngày về lại xóm Đình Sững sờ gặp lại bóng mình ngày xưa Vai trần, tóc sũng nước mưa Đội mưa em gánh cả trưa mưa rào Mặc mưa, sấm, chớp ào ào Liêu xiêu gánh lúa đi vào làng bên
Tự sự
Còn một tuần nữa thôi Là bước sang tháng Mười Tôi ngưỡng cửa bảy mươi Cái tuổi "xưa nay hiếm"... Ngồi một mình chiêm nghiệm Mọi thứ trong cuộc đời Mình không thể bằng người Cũng không thua kém bạn...
Khuôn đúc
Chồng khen cô hàng xóm đẹp? Vợ chê chồng kiếm ít tiền? Những chuyện sao mà nghiêm trọng! Hơn cả dân đói nước hèn. Do người hay trời thay đổi, Dịch bệnh bão lũ triền miên. Sáng kiến dùng lu chống lụt,
Tắm ao
Ao nhà nay chẳng còn sen tôi cởi tấm áo làm rèm che thôi, Mọi người đi vắng cả rồi nước ao trong vắt mắt tôi lại nhòe, Của mình em cứ tự khoe nhìn bằng gậy chống tôi nghe ì ùm!
Đám cưới Bến Tre
Chiều nay đám cưới người ta Nhà trai nhà gái gần xa đủ đầy Rượu cưới uống cạn ba ngày Em không còn nhớ mình say mấy lần Tiệc vui đến mấy cũng tàn



