
- Tác giả - Tác phẩm

NGUYỄN ĐỨC HẠNH
Chủ nhật - 10/08/2025 08:08

(Ảnh: Nhà văn Nguyễn Đức Hạnh)
NGUYỄN ĐỨC HẠNH
Bút danh: Đức Hạnh Thái Nguyên
Sinh năm 1962
Nguyên quán: Huyện Yên Mỹ, tỉnh Hưng Yên
Cơ quan công tác: Ban Thanh tra Đại học Thái Nguyên
Hội viên Hội VHNT tỉnh Thái Nguyên
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
Điện thoại: 0962445413
Các tác phẩm đã xuất bản:
1. Núi khát - tập thơ - NXB Hội Nhà văn 2000
2. Vết thời gian - tập thơ - Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Thái Nguyên, 2004
3. Khoảng lặng - tập thơ - NXB Đại học Thái Nguyên, 2012
4. Tiểu thuyết Việt Nam thời kỳ 1965-1975 từ góc nhìn thể loại - Lý luận phê bình văn học - NXB Giáo dục, 2008
5. Văn học Thái Nguyên - đồng chủ biên - Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Thái Nguyên, 2008
6. Thế giới nghệ thuật trong tiểu thuyết của Chu Lai - Lý luận phê bình văn học - NXB Đại học Thái Nguyên, 2011
7. Văn học dân tộc thiểu số Việt Nam - truyền thống và hiện đại - đồng chủ biên - NXB Đại học Thái Nguyên 2014
8. Văn học địa phương miền núi phía Bắc - chuyên khảo - NXB Đại học Thái Nguyên, 2015
9. Thầm…. - tập thơ - NXB Hội Nhà văn, 2021
10. Tiếng chuông chùa Tử Đằng - tập truyện ngắn - NXB Hội Nhà văn, 2022
11. Khát cháy - tập thơ song ngữ - NXB Văn học, 2025CÁC TÁC PHẨM CỦA TÁC GIẢ:
Bà tôi
Thiu thiu chiếc ngõ võ vàng Nắng lim dim ngủ gió lang thang buồn Gốc cau chum vỡ vại hàn Nước mưa trong vắt mát làn men nâu Rơm vừa một nắm theo nhau Mang thơm tươi đến khỏi sầu sân phơi
Nhớ rừng
Tôi về thăm quê Như con tê tê đầu vào ruột núi Bửa ống cơm lam thơm phức nỗi nhớ rừng Bỗng câu Lượn như ngựa hoang lồng qua chiều tối Lửa đốt rừng rần rật đuổi sau lưng. Những hạt mưa lời ca rơi tấm tức
Đồng dao khát vọng
Tình hận tình thương Cơn bão qua đường Bờ tre gãy gập Có người chân đất Đi tìm ước mơ Có ngôi sao khóc Biết mình sẽ mờ! Có tiếng trống cơm Xui bầy con xít
Thiền trong ngày mưa bão
Trăm thuyền chìm xuống bến Buồn vui thành sỏi thôi Sỏi đen đè sỏi trắng Sao chia hai như người? Rời khỏi ngôi nhà cũ Muốn ở lại ! Muốn đi! Ngõ gần níu kỉ niệm
Viết tiếp tứ thơ Mười nghìn…
Mười nghìn ngọn lửa choàng vai thương nhau Mười nghìn nứt vỡ chạm nhau đỡ đau Trường Sơn mái nhà lợp bằng mây trắng Người đi gọi người nghìn năm đồng vọng Mười nghìn con sông tụ thành biển rộng
Một sớm Nha Trang
Núi trập trùng đảo cạn Sóng mây, trườn đê mê Trời thả con thuyền mộng Gió say quên đường về Thuyền giả vờ mê ngủ. Hôn bờ cát không thôi Bầy dã tràng lãng tử
Đến vùng đất mới nghe kể một câu chuyện cũ mà không cũ…
Có lúc con quên nắm cơm của mẹ Lửa thật hồng hắt qua mưa mùa đông Mẹ lén ăn sắn. Nhường bơ gạo cuối Cơm mặn hơn vì vương một giọt nồng Con quên đòn gánh nghiến bầm chai vai mẹ
Xem thêm



