
- Tác giả - Tác phẩm

NGUYỄN ĐỨC HẠNH
Chủ nhật - 10/08/2025 08:08

(Ảnh: Nhà văn Nguyễn Đức Hạnh)
NGUYỄN ĐỨC HẠNH
Bút danh: Đức Hạnh Thái Nguyên
Sinh năm 1962
Nguyên quán: Huyện Yên Mỹ, tỉnh Hưng Yên
Cơ quan công tác: Ban Thanh tra Đại học Thái Nguyên
Hội viên Hội VHNT tỉnh Thái Nguyên
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
Điện thoại: 0962445413
Các tác phẩm đã xuất bản:
1. Núi khát - tập thơ - NXB Hội Nhà văn 2000
2. Vết thời gian - tập thơ - Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Thái Nguyên, 2004
3. Khoảng lặng - tập thơ - NXB Đại học Thái Nguyên, 2012
4. Tiểu thuyết Việt Nam thời kỳ 1965-1975 từ góc nhìn thể loại - Lý luận phê bình văn học - NXB Giáo dục, 2008
5. Văn học Thái Nguyên - đồng chủ biên - Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Thái Nguyên, 2008
6. Thế giới nghệ thuật trong tiểu thuyết của Chu Lai - Lý luận phê bình văn học - NXB Đại học Thái Nguyên, 2011
7. Văn học dân tộc thiểu số Việt Nam - truyền thống và hiện đại - đồng chủ biên - NXB Đại học Thái Nguyên 2014
8. Văn học địa phương miền núi phía Bắc - chuyên khảo - NXB Đại học Thái Nguyên, 2015
9. Thầm…. - tập thơ - NXB Hội Nhà văn, 2021
10. Tiếng chuông chùa Tử Đằng - tập truyện ngắn - NXB Hội Nhà văn, 2022
11. Khát cháy - tập thơ song ngữ - NXB Văn học, 2025CÁC TÁC PHẨM CỦA TÁC GIẢ:
Với cha chiều cuối năm
Em xa không về được Anh bận chẳng lên thăm Cha ngồi đếm lá rụng Vỡ trên thềm cuối năm. Cây đào già vẫn nở Những bông hoa trẻ trung Ôi tuổi cha có nở Hoa niềm vui trong lòng?
Gọi sóng
Sóng ơi ta gọi sóng Hãy đổi giọng cho ta! Biển cả là trang giấy Cây bút - hồn sao sa Những vần thơ sóng quẫy Vọt tới lưng trời xa. Dúng bút vào mặt trời
Chiều cuối năm
Rút 365 sợi vui buồn dệt tấm thảm căng phồng bão lũ Có sợi buồn mưa giông lạnh nỗi niềm rạn vỡ Có sợi vui thế kỉ vươn mình Có sợi âu lo nhọc nhằn cơm áo.Nhuộm bằng hoàng hôn của bạn của mình
Ra biển mùa đông
Một mình ra biển mùa đông Chỉ toàn gặp bến không chồng… bơ vơ Thuyền say ngủ gục trên bờ Nhà cao xám mặt, hàng dừa so vai Đi tìm lại dấu chân ai Mười năm.. cong mảnh trai rơi… trong lòng
Búp trà nở hoa
Xưa- trà như phận người Thơm thầm trong lặng lẽ Ấm trà như cảnh đời Nóng - lạnh -quên và nhớ Nổi chìm trong nước sôi Buồn thiu trong nước nguội
Mưa về với ngàn lau trắng
Bạt ngàn lau lạnh quá Càng đẹp càng bơ vơ Mưa về và cô độc Mấy lá non sững sờ Cằn cỗi - nhiều lau trắng Màu mỡ - nào thấy đâu?
Cuối năm lại cười
Người xa thì cũng xa rồi Người gần liếc vội nửa cười nửa nhăn Nửa làm thơ, nửa làm dân Bóc tờ lịch cuối ngàn cân… đành cười Có cây cầu sắp gẫy rồi
Xem thêm



