
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Bà tôi
Thiu thiu chiếc ngõ võ vàng Nắng lim dim ngủ gió lang thang buồn Gốc cau chum vỡ vại hàn Nước mưa trong vắt mát làn men nâu Rơm vừa một nắm theo nhau
Thiếu một!
Thiếu một người ngồi bên Bập bênh làm sao được? Thiếu đi một chiếc dép Thành chân thấp chân cao. Thiếu đi nỗi buồn đau Niềm vui làm sao rõ
Cuối năm lại cười
Người xa thì cũng xa rồi Người gần liếc vội nửa cười nửa nhăn Nửa làm thơ, nửa làm dân Bóc tờ lịch cuối ngàn cân… đành cười Có cây cầu sắp gẫy rồi
Búp trà nở hoa
Xưa- trà như phận người Thơm thầm trong lặng lẽ Ấm trà như cảnh đời Nóng - lạnh -quên và nhớ Nổi chìm trong nước sôi Buồn thiu trong nước nguội
Mưa về với ngàn lau trắng
Bạt ngàn lau lạnh quá Càng đẹp càng bơ vơ Mưa về và cô độc Mấy lá non sững sờ Cằn cỗi - nhiều lau trắng Màu mỡ - nào thấy đâu?
Ra biển mùa đông
Một mình ra biển mùa đông Chỉ toàn gặp bến không chồng… bơ vơ Thuyền say ngủ gục trên bờ Nhà cao xám mặt, hàng dừa so vai Đi tìm lại dấu chân ai Mười năm.. cong mảnh trai rơi… trong lòng
Chiều cuối năm
Rút 365 sợi vui buồn dệt tấm thảm căng phồng bão lũ Có sợi buồn mưa giông lạnh nỗi niềm rạn vỡ Có sợi vui thế kỉ vươn mình Có sợi âu lo nhọc nhằn cơm áo.Nhuộm bằng hoàng hôn của bạn của mình



