
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Vu Lan nhớ cha mẹ nhiều lắm
Mưa tóc bạc tìm về xưa cũ Nếp nhà xưa giờ chẳng còn đâu Cha mẹ xa rồi con mới hiểu Vắng song thân rồi.Trái tim níu vào đâu? Dốc ông Sai cong mình trong nỗi nhớ
Đến vùng đất mới nghe kể một câu chuyện cũ mà không cũ…
Có lúc con quên nắm cơm của mẹ Lửa thật hồng hắt qua mưa mùa đông Mẹ lén ăn sắn. Nhường bơ gạo cuối Cơm mặn hơn vì vương một giọt nồng Con quên đòn gánh nghiến bầm chai vai mẹ
Viết tiếp tứ thơ Mười nghìn…
Mười nghìn ngọn lửa choàng vai thương nhau Mười nghìn nứt vỡ chạm nhau đỡ đau Trường Sơn mái nhà lợp bằng mây trắng Người đi gọi người nghìn năm đồng vọng Mười nghìn con sông tụ thành biển rộng
Một sớm Nha Trang
Núi trập trùng đảo cạn Sóng mây, trườn đê mê Trời thả con thuyền mộng Gió say quên đường về Thuyền giả vờ mê ngủ. Hôn bờ cát không thôi Bầy dã tràng lãng tử
Thiền trong ngày mưa bão
Trăm thuyền chìm xuống bến Buồn vui thành sỏi thôi Sỏi đen đè sỏi trắng Sao chia hai như người? Rời khỏi ngôi nhà cũ Muốn ở lại ! Muốn đi! Ngõ gần níu kỉ niệm
Đồng dao khát vọng
Tình hận tình thương Cơn bão qua đường Bờ tre gãy gập Có người chân đất Đi tìm ước mơ Có ngôi sao khóc Biết mình sẽ mờ! Có tiếng trống cơm Xui bầy con xít
Bà tôi
Thiu thiu chiếc ngõ võ vàng Nắng lim dim ngủ gió lang thang buồn Gốc cau chum vỡ vại hàn Nước mưa trong vắt mát làn men nâu Rơm vừa một nắm theo nhau Mang thơm tươi đến khỏi sầu sân phơi



