
- Tản Văn

Mảnh ghép lớp 6A1 THCS Thác Mơ
Chủ nhật - 24/05/2026 16:15

(Ảnh: St)
MẢNH GHÉP LỚP 6A1 THCS THÁC MƠ
Một sáng cuối tháng 5 trong trẻo, tiếng ve kêu râm ran, em đến trường sớm hơn mọi ngày. Em đứng trước cái cổng mà chín tháng trước em còn bỡ ngỡ nắm tay mẹ đi vào nhưng giờ đây em thấy ngôi trường THCS Thác Mơ này đã trở thành ngôi nhà thứ hai của em. Nó thân thuộc biết bao.
Khi em vào lớp, không còn thấy kiểu “nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò” thường ngày. Trên bảng đen, không phải những bài giảng khó học mà là dòng chữ cô chủ nhiệm viết một cách nắn nót: “ Tổng kết năm học 2025 – 2026 ”.
Cô ngồi trên bàn giáo viên như thường ngày nhưng không giảng bài, không giáo án, cô chỉ nhìn chậm rãi nhìn từng bạn với ánh mắt trìu mến. Cô ôn lại những chuyện như các lần các bạn nói chuyện làm cô phải lớn tiếng đến mệt.Nào là vụ thằng Quang ăn vụng trong giờ học bị phát hiện, thằng Nhật và thằng Bảo đánh nhau không đứa nào chịu thua đứa nào hay là lần tụ tập với nhau để ôn thi. Lúc đó nó vốn là “nỗi sợ” nhưng bây giờ chỉ là những kỷ niệm khó quên.
Giờ ra chơi, chúng em truyền tay nhau cuốn sổ lưu bút, đứa nào cũng cố viết thật dài, thật hay, có đứa đỏ mắt khi viết vì nếu không viết thì sau này chắc không còn cơ hội: “Này, lên lớp 7 đừng quên tao nhé!”; “Hứa là sang năm lên nhà tao chơi đó nha, tao đợi!”; “Năm sau phải ngồi chung với nhau nghe chưa!”; “Có bạn mới thì vẫn là bạn chí cốt nha!”
Chiếc áo đồng phục là siêu đặc biệt. Chỉ tầm mười lăm phút mà chiếc áo có chi chít các chữ ký đủ màu và hình vẽ nguệch ngoạc. Những chữ ký đó là minh chứng cho tình bạn của chúng em: “Chúng ta từng là một phần thanh xuân của nhau”…
…Rồi tiếng trống trường vang lên ba bốn hồi liên tục – đây không phải tiếng trống vào lớp hay ra chơi mà hồi trống kết thúc một năm học nhưng đối với em đây là báo hiệu sự trưởng thành. Chúng em ngồi nói chuyện ở chỗ mà cả đám hay tụ tập. Ai cũng đều nói cười rất vui nhưng vui vậy thôi chứ tụi em khi đó muốn khóc lắm vì sợ mấy đứa bạn cũng buồn theo nên không dám. Đứa bạn thân nhất của em là Ngân, nó đưa cho em một bức thư và nói: “Sau này á, lỡ không học chung thì vẫn là bạn của nhau nhé…”. Nói xong thì em thấy Ngân sụt sịt rồi em đưa cho bạn một bức thư, trong đó em đã ghi rất nhiều điều muốn nói với bạn. Đám con trai thì vỗ vai nhau thề này, hứa nọ rất cảm xúc mà không biết có làm được không.
Khi dắt xe ra, em ngoái đầu lại nhìn dãy hành lang khối 6 hun hút nắng. Khi đó em nhận ra 1 điều là mình không chỉ chia tay một năm học, mà là tạm biệt cái vẻ ngây thơ của tuổi 12 để bước sang một giai đoạn mới chững chạc hơn, tự tin hơn.
Tạm biệt ngăn bàn đầy các mẫu giấy nháp, tạm biệt những người bạn tuyệt vời đã đồng hành với em đi qua chương đầu tiên của cấp 2! Hè chắc sẽ rất dài, em biết em sẽ rất nhớ các bạn rất nhiều. Hẹn gặp lại tất cả chúng ta ở chương mới của lớp 7 với nụ cười rạng rỡ nhất… Em yêu các bạn, yêu thầy cô và ngôi trường này nhiều lắm. Ba tháng trôi nhanh nhé, hè ơi!
Lê Thị Bích Ngọc, 12 tuổi
Học sinh Lớp 6a1, trường THCS Thác Mơ, Đồng Nai.
Đ/c: số nhà 64, đường Hồ Long Thuỷ, khu Long Thuỷ 2, phường Phước Long, Đồng Nai.



