• dau-title
  • Tản Văn
  • cuoi-title

Phía sau mái trường xưa là cả một thanh xuân

Chủ nhật - 24/05/2026 16:05



(Ảnh: Pixabay)


PHÍA SAU MÁI TRƯỜNG XƯA LÀ CẢ MỘT THANH XUÂN


Những ngày tháng tư cuối cùng cũng đã vội vã kéo đến, nắng bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá bàng trên khuôn viên sân trường quen thuộc, và cũng chính là lúc mà em giật mình nhận ra rằng ngăn bàn quen thuộc này chẳng còn thuộc về mình bao lâu nữa… Em khẽ đưa tay chạm vào những vết xước trên mặt bàn gỗ, nơi mà mỗi mùa thi qua đi lại dày thêm những nét bút chì nháp vội. Ngăn bàn ấy đã bao dung chứa đựng tất cả: từ những xấp tài liệu dày cộp trước mỗi kì thi, đến cả những mẩu tin nhắn chuyền tay đầy tinh nghịch,... tất cả đều gợi lên trong em những kỷ niệm đáng nhớ trong suốt bốn năm học vừa qua.


Khi nhìn ra khuôn viên sân trường quen thuộc, cây bàng ấy vẫn đứng đó, chứng kiến bao thế hệ học trò đến rồi đi. Em chợt nhớ về chính bản thân mình vào những ngày đầu tiên của năm học lớp sáu – khi tất cả mọi thứ đối với em thật bỡ ngỡ và lạ lẫm. Lúc ấy, khuôn viên trường bỗng trở nên to lớn gấp bội lần trong mắt một cô bé 11 tuổi ngây ngô và bé bỏng. Mọi thứ đều xa lạ, từ những dãy hành lang dài hun hút đến những góc bàng già cao lớn, khiến em mãi rụt rè bám lấy tà áo của mẹ. Phải học cách để làm quen với những người bạn mới cùng với những thầy cô giáo xa lạ cũng đủ để khiến cô bé ngây thơ lúc ấy hồi hộp đến mức không thở nổi. Em còn nhớ như in vào những ngày đầu tiên bước chân vào lớp học, 48 con người xa lạ từ những ngôi trường tiểu học khác nhau cùng hội ngộ, ai cũng mang một vẻ rụt rè và khách sáo. Bắt đầu với những câu hỏi xã giao như "Bạn tên gì?", "Bạn học trường nào?" và dần dần trở nên thoải mái, thân thiết với nhau hơn. Nhưng điều khiến em còn bỡ ngỡ hơn việc làm quen với những người bạn mới đó chính là bài kiểm tra 15 phút đầu tiên. Khi tiếng trống vừa dứt, giáo viên bước vào lớp với một xấp giấy trắng trên tay và thông báo ngắn gọn: "Cả lớp lấy giấy ra kiểm tra 15 phút!". Ngay thời khắc ấy, cả lớp học như rơi vào một khoảng không tĩnh lặng đến nghẹt thở, 48 gương mặt ngơ ngác nhìn nhau, những đôi mắt tròn xoe đầy vẻ thảng thốt, đơn giản chỉ là vì đây là lần đầu tiên của lớp chúng em, chưa từng nếm trải cảm giác tim đập thình thịch khi phải chạy đua với kim đồng hồ chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi đến thế. Em còn nhớ lúc ấy em đã lúng túng như thế nào, bàn tay run run viết tên, trường, lớp trong khi tâm trí vẫn còn chưa kịp "load" xong mớ công thức vừa học. Bài kiểm tra ấy có thể điểm không cao nhưng nó đã trở thành một cột mốc đánh dấu việc em bắt đầu phải học cách thích nghi, học cách trưởng thành trong một môi trường mới, to lớn và chuyên nghiệp hơn rất nhiều.


Sự xa lạ của năm lớp 6 ấy không tồn tại được bao lâu thì chúng em đã chợt nhận ra 48 con người này sẽ là một "đại gia đình" thực thụ qua những kỷ niệm mà chúng em đã cùng nhau trải qua.


Tình bạn bắt đầu từ những buổi tan học hay những ngày cuối tuần rảnh rỗi rủ nhau đi ăn vặt, đi cà phê, cùng nhau la cà,... Chỉ là những ly trà sữa vỉa hè, những bịch bánh tráng trộn cùng chia nhau ăn, hay những lần "bao" nhau lúc kẹt tiền,... tất cả những kỷ niệm ấy lại là thứ khiến em chợt bật cười trong vô thức khi vô tình nhớ lại.


Đáng nhớ hơn là những chuyến đi trải nghiệm vào đầu tháng 3 của mỗi năm học như một hình thức không thể thiếu. Vào năm học lớp 6, đây là lần đầu tiên nên chúng em không tài nào giấu đi được sự hồi hộp và phấn khích của mình đến mức vào đêm trước khi đi em gần như đã thức trắng đêm vì không ngủ được. Những chuyến đi trải nghiệm ở Đầm Sen (lớp 6 năm học 2022-2023), chuyến đi dã ngoại bên con suối (lớp 7 năm học 2023-2024), hay chuyến đi Amazing Bay (lớp 8 năm học 2024-2025) đều chứa đựng "những lần đầu tiên" trong tuổi thanh xuân đáng nhớ này của chúng em. Từ những lần đầu tiên ở bên nhau 24/24 giờ, đến cả lần đầu tiên được tự tin ca hát, hò reo tưng bừng trên xe, và cả những lần đầu cùng nhau trải nghiệm những trò chơi mạo hiểm và khám phá những vùng đất mới cùng nhau,… Tất cả đều đã thành công phá vỡ mọi khoảng cách, biến chúng em từ những người bạn cùng lớp thành những thành viên trong "một đại gia đình" thực thụ.


Và khi đã dần thân nhau ở năm học lớp 7, thì năm lớp 8 chính là năm mà lớp em trở nên "quậy phá" nhất. Mặc dù là lớp chọn của khối nhưng độ ăn chơi cũng không kém những lớp khác. Chúng em thường xuyên cùng nhau bày ra nhiều trò để tổ chức sinh nhật hay những dịp lễ đặc biệt như ngày Nhà giáo Việt Nam, ngày Phụ nữ Việt Nam,… cho các thầy cô giáo; hơn hết các bạn nữ trong lớp cũng được các bạn nam tinh tế tặng quà vào ngày Valentine hay 8/3 khiến 4 năm học vừa qua trở nên nhộn nhịp và đáng nhớ hơn bao giờ hết. Em nhớ có lần lớp em đã bày ra một trò khiến giáo viên được một phen hú hồn hú vía. Hôm ấy là sinh nhật của giáo viên chủ nhiệm lớp em, chúng em đã cùng nhau nghĩ ra một trò tinh nghịch đó chính là ngay khoảnh khắc cô vừa bước vào lớp, hai bạn nam của lớp sẽ giả vờ gây sự và lao vào đánh nhau để cô xuống can ngăn. Lúc ấy, trông cô rất hoảng hốt khiến tụi em vừa sợ vừa thầm khâm phục tài diễn xuất của hai bạn nam ấy. Trong lúc cô đang can ngăn thì lớp trưởng cùng một vài bạn nữ khác đã âm thầm cầm bánh kem đứng sau lưng cô và tung pháo giấy khiến cô của chúng em thực sự rất bất ngờ nhưng cũng đôi phần giận hờn vì chúng em đã thực sự bày ra trò không phải phép khiến cả đám xém tí nữa là lên số đầu bài ngồi; và đó cũng chính là mầm mống của những trò tinh nghịch quái đản tiếp theo của lớp chúng em. Nhưng chính những kỷ niệm tuyệt vời ấy đã biến những năm tháng thanh xuân cấp 2 của em đáng nhớ và không cảm thấy bị áp lực như lời mọi người hay đồn.


Để rồi chỉ một cái chớp mắt cũng đã khiến 3 năm trôi qua như một cơn gió, giờ đây chúng em đã thực sự là những học sinh cuối cấp. Mới ngày nào còn là những đứa trẻ ngây ngô, xa lạ, bỡ ngỡ và đầy rụt rè mà giờ đây chúng em đã sắp "ngán" phải nhìn mặt nhau rồi. Bao nhiêu chuyện xảy ra và chúng em đã cùng nhau trải qua tất cả. Từ việc cùng nhau đi "lượm" giải bóng chuyền, bóng đá hay những ngày cùng nhau ôn thi học sinh giỏi của trường, và kể cả những hôm cả lớp cùng nhau ở lại tập văn nghệ mệt rã người đến tối muộn khiến lớp em không nỡ rời xa nhau khi chợt nhận ra một khoảng thời gian ít ỏi còn lại bên nhau, những điều đó cũng đã khiến chúng em càng thêm trân trọng nhau hơn. Thế nhưng, hành trình 4 năm của chúng em không chỉ toàn tiếng cười. Em vẫn nhớ như in một buổi chiều cuối năm 2025, cái ngày mà một thành viên trong gia đình 48 đứa phải rời xa để theo ba mẹ chuyển công tác lên Hà Nội.

Đó là một buổi chiều nghẹn ngào mà có lẽ chẳng ai trong chúng em quên được. Khi tiếng trống trường của tiết học cuối cùng vang lên, không một ai đứng dậy ra về. Cả lớp lặng lẽ ở lại, vây quanh chiếc bàn của bạn. Những chiếc áo trắng bỗng chốc kín mít những dòng chữ ký, những lời chúc viết vội nhưng chứa đựng biết bao tình cảm. Chúng em đã trao cho bạn những món quà nhỏ, nhưng thứ nặng nề nhất lúc đó chính là nỗi buồn chia xa.


Trong khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên em thấy những cậu bạn con trai vốn dĩ nghịch ngợm, mạnh mẽ nhất lớp cũng chẳng thể kìm được nước mắt. Những đôi mắt đỏ hoe, những cái ôm siết chặt thay cho lời từ biệt trước khi bạn ra sân bay. Hóa ra, khi đối mặt với sự chia li, chúng em mới thực sự thấu hiểu rằng 48 mảnh ghép này đã gắn bó sâu sắc đến nhường nào. Cuộc chia tay ấy như một lời nhắc nhở nghiệt ngã rằng thời gian của chúng em dưới mái trường này không còn nhiều, và mỗi giây phút bên nhau đều là vô giá.


Có lẽ vì thế mà buổi chụp kỷ yếu vừa rồi trở nên tuyệt vời và đáng nhớ hơn bao giờ hết. Dưới cái nắng của đầu hè rực rỡ, 47 chiếc áo trắng cùng tung bay, 47 nụ cười rạng rỡ nhất đã được lưu lại trong khung hình và đây có thể sẽ là bộ ảnh cuối cùng mà lớp chúng em được chụp cùng nhau. Biết việc chia xa là một thứ không thể tránh khỏi nên chúng em đã dành thời gian quây quần cả đêm bên nhau và cùng đốt lửa trại. Mỗi đứa ngồi sát lại bên nhau, hơi ấm từ ngọn lửa hòa cùng hơi ấm của tình bạn. Không còn những tiếng cười đùa nghịch của năm lớp 8, cũng không còn sự hối hả trong việc ôn thi của năm học lớp 9, chỉ còn lại những lời tâm sự chân thành nhất. Có đứa ước sẽ đỗ lớp chuyên Toán của trường chuyên Quang Trung; có đứa mơ ước sẽ trở thành kỹ sư, bác sĩ hay một nghệ sĩ tự do trong tương lai. Có những mơ ước thật lớn lao, nhưng cũng có những mong ước rất giản đơn rằng cả lớp vẫn mãi giữ liên lạc. Những gương mặt vốn dĩ quen thuộc hằng ngày, nay dưới ánh lửa trại bỗng trở nên cương nghị và lấp lánh hy vọng. Ánh lửa có thể tàn nhưng ngọn lửa ước mơ mà chúng em đã thắp lên vào tối hôm ấy chắc chắn sẽ còn cháy mãi trên con đường đời mai sau.


Đứng trước ngưỡng cửa của kỳ thi tuyển sinh đầy vất vả, nhìn lại hành trình bốn năm qua, em chợt nhận ra rằng cấp hai không chỉ dạy cho em cách giải một bài Toán khó hay thuộc lòng một sơ đồ di truyền phức tạp mà chính nơi đây đã dạy cho em học cách để trưởng thành.


Chính vì thế, hỡi những người bạn đồng hành suốt 4 năm học vừa qua của tớ ơi, đừng quá lo lắng nếu cậu đang cảm thấy áp lực. Những đêm thức trắng bên đèn bàn, những giọt mồ hôi trên sân bóng, hay cả những giọt nước mắt vì bài kiểm tra không như ý,... tất cả đều là những vết xước rực rỡ trên viên ngọc trưởng thành của chúng ta. Chúng mình như những cuốn lưu bút đang viết dở, dù mai sau mỗi đứa có ở những ngôi trường cấp ba khác nhau thì hãy luôn giữ trong tim ngọn lửa nhiệt huyết của những ngày tháng lớp 8 quậy phá và sự cần cù, kiên trì trước những kỳ thi căng thẳng của năm lớp 9 nhé! Vì mình tin rằng, với hành trang là tình bạn của lớp chúng ta và cả những kỷ niệm dưới mái trường thân thuộc này, chúng ta sẽ có đủ bản lĩnh để có thể chinh phục mọi thử thách của cuộc đời. Tạm biệt nhé, những năm tháng cấp hai rực rỡ, chúng ta nhất định sẽ gặp lại nhau ở phiên bản đẹp nhất của chính mình!


Huỳnh Đan Thư, 15 tuổi

Học sinh Lớp 9A1 Trường THCS Thác Mơ

Đ/c: số 68, đường Lê Văn Duyệt, khu 4, phường Phước Long, tỉnh Đồng Nai

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.