
- Tản Văn

Những mảnh ghép bình yên
Tôi là một học sinh đang dạo bước trên ngưỡng cửa thanh xuân của cấp ba, mang trong mình tâm hồn khao khát đi tìm những mảnh ghép bình yên giữa nhịp sống vội vã.
Nước suối
Về công tác ở Tràng Xá cán bộ địa phương thu xếp cho chúng mình ở khu nhà Uỷ ban xã. Khu hành chính xã cách biệt dân cư. Khuôn viên rộng rãi sạch sẽ nhưng không có giếng nước.
Lãng tử gặp may
Hắn là kẻ ưa bông phèng nhưng bù lại gặp nhiều may mắn. 16 tuổi lớ ngớ vớ huy chương, tốt nghiệp cấp 3, kỳ thi đại học lôi xềnh xệch hắn vào trường đại học. Hắn là kẻ nhút nhát, lười học lại là kẻ ít tuổi nhất khóa nên cũng chẳng ai để ý đến...
Đi qua ngày bão giông
Có những lúc ta cứ ngỡ cơn mưa sẽ làm ướt mãi cả bầu trời đời mình. Những hạt mưa rơi xuống không chỉ làm ướt con đường, mái hiên hay những tán lá run rẩy trong gió, mà còn thấm vào lòng người, khiến mọi thứ trở nên xám xịt và nặng trĩu.
Tỉnh thức
Ít ai trưởng thành mà không sai lầm, không vấp ngã. Chỉ mong, nếu có vấp ngã,hãy vấp ngã khi còn trẻ, còn đủ thời gian để làm lại. Người ta hay dùng hai chữ "giá như " với biết bao hối hận và tiếc nuối. Nhưng thời gian không bao giờ quay lại nên hai chữ " giá như" vẫn được nhắc mãi.
Động Thiên đường
Ra đến cửa hai đứa ngoái lại nhìn động Thiên đường. Ngập tràn cảm giác phiêu linh. Vừa ngẩn ngơ luyến tiếc. Vừa băn khoăn nghi hoặc. Có phải mình vừa bước ra khỏi thiên đường không.
Chán quá! Lại quên rồi!
Buổi sáng hẹn hò đưa cháu đi tái khám, hai U70 ăn sáng rồi lên đường, từ quán cháo lòng ra, lối tránh ngập duy nhất đến được nhà cháu như cái họng gà tắc nghẹn. Ngõ hẹp khoảng 5-6m tuỳ đoạn, hơn 1 km hai dòng xe ô tô (xe con, xe nhỡ, xe tải nhỏ…)



