
- Tản Văn

Chùa Một Mái
Khoảng năm 1985/1986 mình cùng một đoàn nghiên cứu Phật giáo lần đầu tiên lên Yên Tử. Đường núi nhỏ hẹp quanh co. Bậc đá dốc. Cây xòa ra che khuất đường. Ở nơi dốc đứng khách phải bám những thân trúc để đu người trèo lên.
Đồng đay
Dọc bãi đất ven đê quê tôi là cánh đồng đay bát ngát. Dưới nắng hè rực rỡ, đồng đay nhấp nhô những làn sóng biếc xanh óng ả. Đứng trên mặt đê nhìn xuống ta có cảm giác như đang đứng trước mặt biển mênh mông muốn nhảy lên đó mà bơi mà lăn lộn cho thỏa thích.
Cái đẹp đỉnh nhất
Không biết có cực đoan quá không nhưng tự nhiên giờ nhìn những phụ nữ mộc mạc, tự nhiên, đến cái lông mày cũng không thèm phun xăm gì mình lại thấy đẹp. Mà dở nhất là đã đi quá xa mới nhận ra điều ấy.
Những mảnh ghép bình yên
Tôi là một học sinh đang dạo bước trên ngưỡng cửa thanh xuân của cấp ba, mang trong mình tâm hồn khao khát đi tìm những mảnh ghép bình yên giữa nhịp sống vội vã.
Nước suối
Về công tác ở Tràng Xá cán bộ địa phương thu xếp cho chúng mình ở khu nhà Uỷ ban xã. Khu hành chính xã cách biệt dân cư. Khuôn viên rộng rãi sạch sẽ nhưng không có giếng nước.
Lãng tử gặp may
Hắn là kẻ ưa bông phèng nhưng bù lại gặp nhiều may mắn. 16 tuổi lớ ngớ vớ huy chương, tốt nghiệp cấp 3, kỳ thi đại học lôi xềnh xệch hắn vào trường đại học. Hắn là kẻ nhút nhát, lười học lại là kẻ ít tuổi nhất khóa nên cũng chẳng ai để ý đến...
Đi qua ngày bão giông
Có những lúc ta cứ ngỡ cơn mưa sẽ làm ướt mãi cả bầu trời đời mình. Những hạt mưa rơi xuống không chỉ làm ướt con đường, mái hiên hay những tán lá run rẩy trong gió, mà còn thấm vào lòng người, khiến mọi thứ trở nên xám xịt và nặng trĩu.



