
- Tản Văn

Gửi bạn miền Nam
“Ve! Ve!” Đó chú ve sầu quen thuộc đã mở hòm lấy cây đàn vi-ô-lông ra chơi bản nhạc mùa hè rồi đấy! Hè này chúng mình vui biết bao nhiêu! Vui không phải vì cái nắng năm nay rực rỡ hơn, ve sầu dạo nhạc hay hơn mà còn vui vì chúng mình được hít
Hoa
Những bông hoa xuân nhẹ nhàng thế, mảnh mai thế, mỗi cánh dài cong cong như vành mắt, bờ môi. Hoa cứ dâng mình thế, trần trụi, sơ sinh không lá mềm che chở.
Đêm trăng
Những đêm hè oi ả hay những đêm thu gió lộng mùa trăng sáng, lũ trẻ thường theo các anh chị lớn ra ngồi dưới gốc đa cổ thụ trên con đê biển hóng gió ngắm trăng
Hãy là ngôi đền tự tỏa sáng trước khi đi tìm ánh sáng
Con yêu dấu của mẹ! Hôm trước khi con gọi cho mẹ, chúng ta đang cách nhau nửa vòng trái đất. Lúc con hỏi: Con nên làm gì khi biết mình không được yêu hả mẹ Mẹ thật sự không kịp nghĩ gì, cũng chẳng nói được gì. Ngay lúc ấy, tim nhói đau, hai giọt lệ chắt từ bao giờ tự lăn trên má.
Lăng Cô
Mình dậy khi mặt trời chưa mọc. Bãi biển chỉ loáng thoáng một vài ngư dân vừa từ biển về. Biển trời Lăng Cô xanh ngọc trong vắt. Gió nhẹ sóng chỉ lăn tăn. Bãi biển sạch bong như thể đêm qua có ai lau dọn.
Nắng
Hôm nay thứ bảy, trời trong veo nắng. Nắng gieo hạt, nắng buông hương xuống làng mạc núi non. Nắng xanh như mây, nắng hồng như má trẻ thơ ngây, nắng dịu như nụ cười ánh mắt người yêu sau vành nghiêng nón lá...
Bình yên!
Là chiều xuân nắng buông thật nhẹ, thật êm trong vườn. Là tiếng chim lách chách trên cành bưởi lá non xanh bóng như được quết lên trên một lớp dầu dưỡng.



