
- Tản Văn

Biết ơn là cội rễ - dấu vết của văn minh
Con yêu dấu! Hôm nay, nhân kỷ niệm ngày Giỗ Tổ Hùng Vương, ngày mà cả dân tộc ta cùng hướng về một gốc rễ chung. Mẹ muốn nói với con về điều làm nên vẻ đẹp sâu xa nhất của một con người: LÒNG BIẾT ƠN. Các con đang sống trong thời đại văn minh.
Ánh trăng
Đêm giữa tháng, làng xóm quê tôi tràn ngập ánh trăng. Bạn hãy cùng tôi đi thăm cảnh đẹp của quê hương tôi vào một đêm trăng sáng này nhé.
Rồi mưa cũng sẽ tạnh em à!
Có những ngày, ta thức dậy mà chẳng muốn làm gì cả. Không phải vì ta lười biếng. Không phải vì ta yếu đuối. Mà chỉ đơn giản là trái tim ta đã quá mệt sau những tháng ngày cố gắng.
Hoa sen
Sau khi ăn sáng bọn mình ra quán quen bên hồ Quan Nhân uống trà. Buổi sáng làng giữa phố yên bình một cách không tưởng. Hồ bán nguyệt cổ kính trước cửa đình đang mùa sen nở.
Vì yêu Văn mà tôi yêu Toán
Có những người đến với Toán bằng những con số khô khan, những công thức chặt chẽ. Còn tôi lại đến với Toán từ một con đường có lẽ hơi khác: con đường của Văn chương.
Những gì tôi yêu
Tôi là Nguyễn Năng Dũng, mọi người gọi tôi là Dũng. Là một nghệ sĩ nghiệp dư, tôi chụp ảnh, quay những thước phim điện ảnh, chơi guitar và viết nhạc hay có thể là biến thứ cảm xúc sâu lắng từ cảnh vật thành những bức tranh.
Mẹ em
Trong cuộc sống mỗi con người, không ai là không có người mà mình yêu thương, trân trọng nhất. Nhưng đối với em, người mà em yêu thương nhất đó là mẹ em. Mẹ không chỉ là người sinh ra em mà còn là người chăm sóc em, dạy dỗ và yêu thương em vô điều kiện.



