
- Tản Văn

Hành trình thấu hiểu ngôn ngữ không lời của cha mẹ, ông bà
Trong một thế giới mà chúng ta được dạy rằng phải lên tiếng để được lắng nghe, phải kết nối để không bị bỏ lại, sự im lặng của người già đôi khi khiến chúng ta bất an. Ta tự hỏi: Ông bà đang giận mình?" hay “Bố mẹ có đang cô đơn?".
Đền Hùng
Khoảng năm 1993/1994 mình dẫn anh em cơ quan đi khảo sát xã hội học tại Tuyên Quang. Trên đường đi cả đoàn ghé thăm đền Hùng. Đó là một ngày cuối xuân sau Hội. Trời đất âm u. Đền Hùng vắng tanh vắng ngắt không một bóng người.
Trong veo một sáng tháng Tư
Sáng tháng Tư trong những ngày nghỉ lễ, mọi thứ cứ chầm chậm lại một cách thật dịu dàng. Giữa khung cảnh ấy, ta chợt bắt gặp một cô gái mặc chiếc váy xanh màu lá đang ngồi ngắm biển trên một chiếc võng nhỏ, đong đưa giữa khu vườn dừa xanh mát,
Tò vò xây tổ
Nhà tôi đã xây nhưng chưa có điều kiện để trát. Hàng ngày tôi thường lấy sách vở đem ra giữa nhà học bài. Rồi khi nào thích lại bỏ sách vở ra gối đầu ngủ một giấc.
Chán cái bàn làm việc
Không biết ở đâu ra cái ý tưởng làm giá sách và bàn học, bàn làm việc liền nhau để khi ngồi vào học hay làm việc là thân chủ chỉ còn cách úp mặt vào tường.
Lan quý
Qua rằm tháng Hai, mấy chậu Lan vẫn rộ. Rình lúc chồng đi vắng, nó khệ nệ bưng hai chậu Lan đặt ra ngoài ban công, kiếm tí nắng, kiếm tí gió, hi vọng giữ được lâu hơn. Mỗi ngày, từ sofa nhìn ra, Lan ngập mắt,
Đồng Châu những ngày hè vui thích
Vào một sớm đầu tháng sáu năm 1998. Đoàn thiếu niên chúng tôi lên xe ca tại ngõ Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình để đi Đồng Châu dự trại sáng tác thơ văn và vẽ. Lần đầu gặp nhau trên xe, gặp các chú, các bác đều bỡ ngỡ và hơi lo lắng.



