
- Tản Văn

Phía sau mái trường xưa là cả một thanh xuân
Những ngày tháng tư cuối cùng cũng đã vội vã kéo đến, nắng bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá bàng trên khuôn viên sân trường quen thuộc, và cũng chính là lúc mà em giật mình nhận ra rằng ngăn bàn quen thuộc này
Hoa khoai nước
Hồi bé mình bị mê mùi hoa khoai nước. Thề với cả nhà, thơm vô cùng tận luôn. Mà không biết tả thế nào. Nó kiểu thơm ngát ý, không nhẹ như hương bưởi hay hương sen ,cũng không nồng nàn quá làm người ta sợ như hoa sữa. Không kiêu kì như hoa hồng nhưng mà thơm ngất ngây luôn...
Lòng bao dung đẹp như thế nào?
Ba mẹ em và cả thầy cô đều dạy “Con người phải có lòng bao dung con nhé!”. Nghe những lời dạy đó, em luôn tự hỏi: “Lòng bao dung là gì? Nó đẹp như thế nào? Mà con người lại cần phải có?”
Biển Đồng Châu
Biển Đồng Châu. Vâng, đó chính là dải đất trên quê hương Tiến Hải, Thái Bình yêu dấu của chúng tôi. Bãi biển này cũng đã từng để lại trong tôi một ấn tượng khá đậm nét. Sáng sớm hay trưa hè, nước thủy triều chưa lên, từng đợt sóng lăn
Những ánh đèn qua ô cửa sổ
Có những tối mùa đông Hà Nội lạnh buốt, mưa phùn lây phây như những sợi tơ mỏng rắc nhẹ lên mái tóc, len vào cổ áo, thấm dần vào da thịt. Tôi – cô sinh viên năm thứ nhất học xa nhà – lặng lẽ bước đi vô định giữa phố phường đông đúc.
Chợ vùng đay
Trời gần sáng. Phía tây, trăng hè mờ dần sau màn mây trắng. Gió sớm man mác đem vị phù sa từ sông Hồng thổi vào làng mát rượi. Đây đó, tiếng gà đã gáy o o… Từ các ngả đường mấy xã xung quanh, nhiều người đội võng vào chợ.
Chuyến du lịch tới Đảo Ngọc
Hè này em được ba mẹ cho đi du lịch. Địa điểm nghỉ dưỡng được gia đình lựa chọn là Phú Quốc, nơi được mệnh danh là đảo ngọc của Việt Nam. Khi biết tin, em vô cùng háo hức và phấn khích, đến nỗi em không sao ngủ được, cứ nằm nghĩ mãi nên mang theo gì cho chuyến đi này.



