
- Trang thơ

Viếng thầy
Lặng ngồi nghe tiếng sâu thẳm của đêm Một người thân của tôi vừa trở về cõi Phật Dù biết thế gian vô thường không chắc Giữa câu niệm cho Thầy vẫn dừng lại nhói đau. Tích tắc tiếng đồng hồ có đo được lâu mau?
Nụ hôn bên dòng Isar
Chúng ta hôn nhau Lần đầu tiên bạn cúi xuống bên tôi Một tay khẽ đặt lên lưng Một tay nhẹ giữ tay tôi trong lòng Chúng ta hôn nhau
Nhớ rừng
Tôi về thăm quê Như con tê tê đầu vào ruột núi Bửa ống cơm lam thơm phức nỗi nhớ rừng Bỗng câu Lượn như ngựa hoang lồng qua chiều tối Lửa đốt rừng rần rật đuổi sau lưng. Những hạt mưa lời ca rơi tấm tức
Thơ kính tặng thầy
Có hạt phấn vàng bay từ rặng Núi Thơm Có hạt cát trầm luân sông Ngàn Phố Một vũ trụ, sinh ra từ vũ trụ Ta là ai? Không nghe tiếng trả lời! Người ta lấy trăm năm để đo một đời người Nhưng lấy gì để đo một đời người khổ đau hay hạnh phúc?
Xem bóng đá
Bất ngờ như là bóng đá Khóc - cười cách một phút thôi Nhìn xem bao nhiêu mặt khóc? Nhìn xem bao nhiêu mặt cười? Ừ lí trí bảo đáng trách Ừ trái tim bảo đáng thương
Dấu chân - biển nhỏ!
Anh chạy bên sông dài Con sóng đuổi theo van nài hổn hển Cỏ may là cố tri Níu chân anh xin đừng có đến! Nơi ấy Tình yêu của anh Nỗi nhớ của anh Và nỗi đau đủ lấp đầy mặt biển
Mẹ
Mẹ Con sợ! Mùa đông về Mẹ lạnh. Lưng ong thời con gái Mênh mông đồng rộng Nảy những nụ xinh. Đàn con cùng gánh nặng đời víu chặt Cánh đồng mẹ khô gầy Trở mùa Lại đau. Mẹ! Con giận mùa hạ Vắt kiệt dòng nước tươi mát trên cánh đồng mẹ Mẹ hao gầy, Mẹ đã xế chiều rồi.



