
- Trang thơ

Sự tích cây nêu ngày Tết
Ngày xưa Quỷ đông lắm Đất đai chúng rất nhiều Và Quỷ ma mãnh lắm Nói nôm na là: Điêu. Quỷ bảo Người trồng lúa Sản phẩm chia làm hai Quỷ thu về phần ngọn Người còn rạ sao nhai.
Chiếc quạt điện
Có cánh mà bay chẳng biết Nóng nực làm việc mải miết Thay trời làm gió trong nhà Đố biết tôi là ai nha…
Rét muộn
Đông qua. Xuân một tháng rồi mà sao rét thế hả Giời hở Xuân Ghé tai ngô nướng thì thầm nếu mua hai bắp cho gần lò than
Cô giáo vùng cao và cơn mưa
Thấy mây đen sẫm dần Cô vội mang ra sân thùng xô chậu Chẳng bao lâu từng thứ một đầy Cô lôi nốt cả nồi xoong bát... Chợt ước Mọi thứ trong nhà đều mang dáng khum khum
Khi ta đi xa
Chẳng hiểu vì sao khi ta đi xa Cánh lòng nghiêng bỗng chạm vào nỗi nhớ Ta đang đứng trên quê hương đó Đã thấy lòng mình gửi nơi nao
Người nơi xa xôi
Tôi hỏi người ơi có bâng khuâng Nhớ về quê mẹ đất dịu hiền Nhớ bến sông xưa chiều gánh nước Chân trần trắng muốt ai trộm trông. Tôi gọi tên em giờ nơi nao
Trách
Ta về để áo cho người Khi nhớ người ngắm để người nhớ ta Nào ngờ người để ngọn đa Một đêm mưa gió áo ta rách sờn



