
- Trang thơ

Không đề
Trời đem nắng rải lên đồi tôi đem nỗi nhớ gửi người tôi thương Trời đem mưa rải lên nương tôi đem trải nhớ trải thương vào lòng Trời làm hoa gạo đỏ hồng
Bỗng dưng
bỗng dưng dài thế đêm ơi...! vầng trăng khép kín nụ cười đã lâu bình minh ngụ ở nơi đâu bỏ ta côi cút u sầu giữa đêm...? bỗng dưng gió cuốn tung rèm cơn mưa rả rích ướt mềm đôi vai đêm còn mơ bóng hình ai
Dự cảm xuân này
Ngắm nhìn theo dọc đường xuân Ngỡ như năm tháng xoay vần, vậy thôi ngước lên, ô, lại Xuân rồi mặt Xuân, cùng với mặt người song sinh Mùa xuân lấy gió làm tình
Tốt mấy là đủ
Nhiều khi trong cuộc sống Giúp nhau là thường tình Quá giàu lòng trắc ẩn Đôi khi hại cho mình... Người nhận nhiều trợ giúp Dễ coi là nghiễm nhiên! Nếu ngừng giúp, họ sẽ
Truyện cậu bé mũi dài
Ngày xưa có cậu bé Có cái mũi rất dài Thế là người ta gọi Thân mật: Bé Mũi Dài. Một sáng trời đẹp lắm Tiếng gió thổi vi vu Chim chiền chiện lích chích Chim gáy gù cúc cu.
Chiếc cánh cổng
Có cánh mà chẳng được bay Chôn chân một chỗ tháng ngày lặng câm Thành tích lập rất âm thầm Ngăn bọn đột nhập hoặc dân không mời.
Cát tường như ý!
Giơ ly chúc phúc, nâng chén mừng xuân mới. Tiếng cười vui vẻ đêm giao thừa. Muôn nhà đèn sáng mừng năm mới. Tỵ Tỵ đón xuân, từ biệt năm cũ. Gia đình hạnh phúc mãi đoàn viên.



