- Trang thơ

Ngày Mưa
Mầm sen ngoi nước bùn lên, Gặp mưa mà cũng ngả nghiêng não lòng. Mưa ơi mưa có biết không, Nơi ngập thì ghét, hạn mong nhường nào.


Bàn chân và con đường
Họ đã không thể có Cơ hội một không hai Để khơi dậy từ đó Niềm tin ở con người... Trong mỗi một sự việc Có cái nhìn nhân văn


Chân tu
Có lẽ sự thức tỉnh Trong tâm hồn chúng ta Không từ điều quá lớn Không từ quá sâu sa Từ đôi chân trần ấy Đã rong ruổi tháng ngày Và trong trái tim ấy Có tình yêu tròn đầy...


Lời cảm ơn
Tôi trở về từ biển Quỳnh nắng cháy Cơn gió Lào khô cả tiếng ve ran Những niềm vui cùng anh và các chị Cho dư âm, ý nghĩa thực vô vàn!


Em giờ không trẻ nữa
Em giờ không trẻ nữa tóc bạc da đồi mồi Mắt nhăn thêm vài nếp Vì ánh nhìn xa xôi. Em giờ không trẻ nữa Nụ cười thắm đôi môi Ngực căng tròn sự sống


Bằng Lăng
Khung trời tím biếc sắc mầu hoa Gửi tặng thiên nhiên một món quà Son sắt thuỷ chung tình bạn hữu Hằng mong nhân thế hiểu lòng hoa


Phượng
Phương ơi ngày ấy còn nhớ không Tồng ngồng dưới nắng chạy lông nhông Nhặt cánh nàng tiên*, chơi gà chọi Ờ sao má phượng lại ửng hồng Phượng ơi lần ấy còn nhớ không
