
- Trang thơ

Ngày con ra đời
Mấy mươi năm trước dải đất nâu lúa, rau chen nhau mùa gối mùa hối hả Bát cơm thơm từng hạt trắng tròn mẹ trao con, giọt mồ hôi mặn nắng.Cha đã đi, bước hành quân mải miết Lá ngụy trang tha thiết vẫy chào
Đến vùng đất mới nghe kể một câu chuyện cũ mà không cũ…
Có lúc con quên nắm cơm của mẹ Lửa thật hồng hắt qua mưa mùa đông Mẹ lén ăn sắn. Nhường bơ gạo cuối Cơm mặn hơn vì vương một giọt nồng Con quên đòn gánh nghiến bầm chai vai mẹ
Viết tiếp tứ thơ Mười nghìn…
Mười nghìn ngọn lửa choàng vai thương nhau Mười nghìn nứt vỡ chạm nhau đỡ đau Trường Sơn mái nhà lợp bằng mây trắng Người đi gọi người nghìn năm đồng vọng Mười nghìn con sông tụ thành biển rộng
Tái thu
Em đang ở đâu, người đàn bà quá khứ? Ta cách gì để gặp lại nhau đây, Để lần đầu và cũng là sau cuối,Tạ cuộc tình đã lắm chua cay…Để soi đáy mắt nâu trong vắt, Quên dối lừa chất chứa hàm oan,
Cố nhân
Mình gặp nhau, xin em đừng khóc Đừng xanh gầy hai búp tay thon em sầu úa - trái tim ta vỡ ký ức ùa về - hấp hối - đau.
Hết thời...
ết thời con mắt liếc ngang Ta về ta bắt mấy chàng theo sau Tưởng là quấn quýt trầu cau Ta gieo sương muối cho trầu đổ non Người đi tính cuộc vuông tròn
Thường nhật
Xóa một cái tên khỏi danh bạ Xây điều ước từ những li ti, nhỏ xíu thường ngày Anh ở bên em tiếng kẹt cửa cũng bình yên Hoa nở muộn trong một ngày nắng sớm Thơ em đầy trang sổ trắng Trăng suông tưới đẫm tuổi hai mươi



