
- Trang thơ

Nhớ Hà Nội
Chiều nay em về trên phố Cây gạo cuối mùa nở hoa Hà Nội bây giờ xa quá Có Em ta thấy gần hơn Hà Nội chiều nay có mưa?
Tự trách
Em đi phố nhỏ bỗng buồn tênh Nhặt cánh bằng lăng thấy chạnh lòng Miên man trống vắng nghe chiều xuống Gió thổi hồn tôi tới nơi nào Đêm về tôi thức với ngàn sao
Tặng cả hai vai
Em như cơn gió mồ côi Thổi vào lòng anh thương nhớ Em như ngọn đèn soi tỏ Thắp sáng tình anh đêm dài Có những nỗi buồn tê tái Em không chia sẻ cùng ai
Em có nhớ
Em có nhớ những buổi chiều lộng gió Nhìn mây bay, nhuộm tím phía chân trời Quên và nhớ, giữa hai chiều hư thực Đêm xuống lâu rồi thấy khuyết một vầng trăng
Không còn người giữ lửa
Lý do gia đình tôi Không còn như trước nữa Bởi đã chôn mất người Đã từng luôn giữ lửa Cho gia đình bên nhau
Kho báu lớn lao
Khi nhiều năm trôi qua Chúng ta đã nhận thấy Ký ức có lẽ vậy Là kho báu lớn lao Ta có thể sở hữu
Tháng Ba
Tháng Ba gạo thắp lửa Cho Đông tàn, Xuân phai Cho tình yêu đôi lứa Như than hồng thiên thai... Tuổi thơ gom ký ức Bứt nhị gạo chọi gà Cánh hoa héo có lúc



