
- Trang thơ

Gương mặt đầy tự tin
Tài tử Meryl Streep Được phỏng vấn khi già: "Sao không làm thẩm mỹ Cho trẻ và đẹp ra..." Bà nói: "Không cho phép Xóa những vết "chân chim"
Thì thầm mùa xuân
Em ơi, đừng là mây Dẫu anh thành ngọn gió Hãy là bông hoa nhỏ Trong gió cười rung rinh. Đóa hoa nhỏ xinh xinh Năm cánh hồng rực rỡ Xuân về đang hé nở Thơm ngạt ngào hương bay
Suy ngẫm
Một bức tường cao ngất Chia đôi thế giới người Bên cho người đã khuất Bên người hít khí trời... Khắp nơi đô thị hóa Thành phố dần mở mang Đất ít, người đông quá Mà toàn thấy nghĩa trang...
Bình yên
Nếu bạn cho phép họ Phá bình yên của mình Thì họ sẽ làm đó Còn bạn không cho phép Chẳng ai dám làm đâu Bạn tự chịu trách nhiệm Bình yên của chính mình
Thơ hai câu: Ngẫm
Khi mặt trời đứng giữa trời. Chính Ngọ Bóng và cây hiện diện xác thực mình. Trong những cơn bão táp Lâu đài đổ nghiêng, mô đất lại còn
Lời công lý
Tôi vốn rất công bằng Sinh ra là đã thế Dẫu cuộc đời dâu bể Chả bao giờ đi cong Chỉ tại do mấy ông Có cái đầu lươn lẹo Dẫn tôi đi xiên xẹo Để mang tiếng với đời
Bao Công
Ông ơi, ông cũng là người Mà sao chả thấy ông cười, hả ông Hay vì cái tên Bao Công Trong khi xử án thì không được cười?



