
- Trang thơ

Ảo ảnh
Có lẽ thế, đời ta là sương khói quên yêu thương nhưng vẫn cứ yêu thương có không em, khi hứa suốt quãng đường anh Phạm Lãi, em Tây Thi khờ khạo....
Buông
Bả vai đau cả tháng trời, Ngược xuôi kiếm thuốc kiếm người chữa nhanh. Học buông suy nghĩ thực hành, Thế mà đau đến thân mình chẳng buông.
Vợ và chồng
"- Nhờ sửa giùm công tắc" "- Anh phải thợ điện đâu?" "- Ghế có vẻ không chắc..." "- Anh phải thợ mộc đâu?" Mọi thứ đều hoàn hảo Chỉ trong ngày hôm sau!
Vết sẹo
Như những cánh hoa bay Lướt qua ngày Nhặt niềm tin rơi Tiếng leng keng trong ly cà phê đá Khuấy những âm thanh lạnh Bão hoà cơn khát
Là yêu
Đôi khi mình tàn nhẫn Để bớt một chút đau Đôi khi tình trẻ dại Náu xác thân đã nhàu Làm người đau một ít Ta khóc nhiều hả hê
Cô đơn
Tựa heo may lọt kẽ tay Lá cô đơn rụng xuống ngày tàn hoa Như đàn ông với đàn bà Hết hơi nhau thoáng tưởng là cô đơn
Bóng Cúc
Có một mùa thu hoa cúc nở sáng đêm Em đong đếm thời gian bằng bóng lá Dăm nụ lỡ làng từ mùa thu trước Giờ bàng hoàng nở trắng đáy thu sau.



