
- Trang thơ

Đêm nhìn ra vườn gặp Đom Đóm
Đom Đóm là lửa của trời Rơi vạn năm đến buồn tôi thì bùng Đom Đóm - mắt người rưng rưng Từ cõi Âm ngóng ngập ngừng cõi Dương
Em gùi trong tim mùa em nhớ anh
một rễ cỏ mọc ra từ vách đá một cành khô vắt ngang con suối em lên nương theo dấu anh bản làng Sapa sương giăng lối mòn Sapa chỉ rối
Duyên tình
Con thuyền nợ bến đỗ Gió buồm trăng trên sông Cây cỏ nợ hơi thở Tự khí trời mênh mông Cánh chim nợ cánh đồng Cỏ rơm xây thành tổ
Trân quý thời gian
Đừng làm cuộc sống Phức tạp thêm lên Chúng ta sẽ không Ở đây mãi mãi Thời gian của bạn Quý giá vô cùng
Phụ nữ dịu dàng
Sắc đẹp luôn là thứ "Bắt mắt" với đàn ông Dịu dàng luôn là cử Giữ chân các vị chồng! Sắc đẹp luôn quyến rũ Mau đến lại mau đi Tựa như bông hoa nở
Chiều Qua Miền Xanh Mướt
Nay về ngắm cánh cò nghiêng Muốt tươi hờ hững với miền xôn xao Chập chờn cánh mỏng hanh hao Ơi à lẳng lặng với xào xạc bên.
Ngâu
Ngoài trời tí tách giọt Ngâu Lúc khoan lúc nhặt nỗi sầu biệt ly Gặp rồi…còn khóc làm chi Xuống đây muốn uống thứ gì, tôi khao Trần gian muôn sự nghẹn ngào Đều tạm gác đấy… lao vào cuộc đua



