
- Truyện ngắn

Cháu tôi
Thứ tư - 27/05/2026 09:05

(Ảnh: Pixabay)
CHÁU TÔI
- Cô Vân Anh ơi! Sang đây cháu bảo cái này!
Đang mải mê đọc truyện, tôi bỗng thấy một bàn tay nhỏ bé lay lay vai tôi. Tôi quay lại: bé Hà - cháu gái tôi. Con bé đang nhìn tôi chờ đợi. Thấy tôi nhìn dò hỏi, nó cười nhận lỗi rồi vội vàng xóe bàn tay phải ra trước mặt tôi.
- Cô nhìn này!
Tôi cúi xuống nhìn, rồi lại ngẩng lên, ngạc nhiên:
- Cô có thấy gì đâu?
Con bé hồi hộp nhắc lại:
- Cô nhìn vào đầu ngón tay giữa của cháu ý!
Tôi lại cúi xuống chăm chú quan sát một lần nữa
À! Thì ra một vết mực tím dây ra đầu ngón tay trắng hồng của cháu tôi. Tôi bỗng hiểu tất cả: Con bé muốn khoe với tôi rằng: nó đã được đi học rồi, mà học lớp Một hẳn hoi chứ không phải mẫu giáo đâu nhé. Đáo để thật!. Tôi ôm lấy cháu tôi, cắn vào cái má tròn của nó một cái:
- Cháu cô lém quá nhỉ!
Con bé thấy tôi đã phát hiện ra điều “bí mật” ấy, nó thích lắm, cười chúm chím. Nó bá cổ tôi ríu rít khoe:
- Cô ơi! Hôm nay cô giáo cho lớp cháu viết bằng mực tím đấy, không viết bút chì nữa đâu, cô cho chép chính tả nữa nhé!
Liến thoắng một hồi, nó vội vàng chạy vào buồng, lấy ra viên phấn trắng rồi ngồi xếp xuống nền gạch, nắn nót viết: Hòa bình - Tổ quốc - Bác Hồ - Việt Nam. Những nét chữ nghuệch ngoạc, không tròn trịa nhưng ngay ngắn, không thiếu một nét. Hồi lâu, nó ngẩng lên, toét miệng cười hỏi tôi:
- Có đẹp không cô? Cô giáo cho chép chính tả đấy.
Tôi ôm lấy cháu tôi, hôn vào đôi má phính của cháu, xuýt xoa khen:
- Đẹp lắm, cháu giỏi thật!
Cháu tôi ngước đôi mắt đen láy nhìn tôi cười, phô hàm răng “chuột” bé xíu.
Trại sáng tác 19/6/1986
Bùi Thị Vân Anh, 15 tuổi,
Thị xã Thái Bình



