
- Truyện ngắn

Nỗi buồn về một người bạn
Thứ ba - 02/06/2026 09:39

(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)
NỖI BUỒN VỀ NGƯỜI BẠN
Một tiếng kêu đột ngột vang lên ngay ngã tư đường Lê Lợi. Cả đường phố đột ngột im lặng, mọi con mắt nhìn về chỗ có tiếng kêu vừa rồi.
Một cảnh tượng hãi hùng hiện ra: trong gầm ô tô một thiếu niên chừng 13–14 tuổi đang lăn lộn trong vũng máu, bên cạnh là chiếc xe cúp 50 đỏ chói nằm chỏng chơ méo mó. Linh cảm thấy một điều gì không hay xảy ra tôi cố len vào để xem kỹ mặt người bị nạn. Nạn nhân nằm úp mặt nên tôi không nhìn rõ nhưng bộ quần áo rất quen làm tôi thấy ngỡ ngàng. Hình như là Bình. Tôi bàng hoàng lo sợ cầu mong ý nghĩ đó không phải là sự thật. Đừng bao giờ như thế Bình ơi!..
Tiếng kít phanh “cháy mặt đường” của chiếc xích-ca cộng với tiếng hú của còi xe cấp cứu vang lên làm tôi giật mình. Trên xe hai chú công an nhanh nhẹn nhảy xuống thi hành nhiệm vụ. Họ đánh dấu hiện trường, tiếng máy ảnh “tách tách” liên hồi. Mấy chú pháp y đang chuẩn bị đưa nạn nhân đi cấp cứu. Khi cậu bé kia được đặt lên băng-ca tôi mới nhìn rõ mặt. Đúng là Bình với bộ quần áo ka-ki tàu, mái tóc đen dày và đặc biệt là vết chàm rất to bên má trái mà chúng tôi thường đùa là bà mụ đóng dấu. Trong lúc Bình được đưa đi cấp cứu, những lời bàn tán xì xào, người thương, kẻ chê. Một bác đạp xích lô đã có tuổi chép miệng: “Đúng là thời buổi đảo điên, choai choai vắt mũi chưa sạch đã ra oai phóng xe máy vù vù chẳng coi luật lệ giao thông là gì nữa”. Mấy cô bán hàng tiếp theo: ‘có vậy mới sáng mắt ra, người bị nạn, xe bị hỏng hàng đống tiền vào đấy chứ ít à?” Mỗi người một câu làm đám đông sôi nổi hẳn lên. Biết là họ nói về Bình nhưng tôi có cảm giác như họ đang nhìn vào tôi để chê bai, chỉ trích. Chỉ mấy phút sau mọi người đã tản đi. Tôi thẫn thờ đạp xe về phía bệnh viện. Đến cổng, bảng “cấm xe vào bệnh viện” to tướng trước mắt, tôi cũng chẳng nhìn thấy, cứ xăm xăm đạp thẳng vào khoa cấp cứu, mặc cho chú gác cổng quát đến khản cổ. Đến nơi, tôi thấy Bình đang được các y bác sĩ cấp cứu. Tôi bàng hoàng nhớ lại những chuyện đã qua:
… Năm cuối cấp II thời kỳ này bọn tôi đang ôn thi, hết thi tốt nghiệp rồi lại thi vào cấp ba nên chẳng ai còn thì giờ để chơi đùa như trước. Toàn khối 8 ai cũng có vẻ bận rộn gốc cây nào cũng có một vài người ngồi học. Duy chỉ có Bình vẫn cứ nhởn nhơ. Suốt ngày cậu ta lang thang khắp nơi không trong trường thì ngoài phố. Ai cũng lạ bởi mấy năm trước đây bình chăm ngoan có tiếng ở lớp cơ mà. Nguyên nhân làm sao Bình như vậy chỉ mình tôi hiểu. Mấy tháng trở lại đây gia đình Bình làm ăn khấm khá hẳn lên. Bình cũng theo đà đó mà ăn chơi đua đòi. Ngày nào đi học cậu ta cũng phì phèo thuốc lá, tính tình ngổ ngáo, thường đôi khi trong những lúc nghịch ngợm đôi mắt Bình vẫn ánh lên cái nhìn xa xăm buồn thăm thẳm. Tôi hiểu là trong sự sung sướng về vật chất kia Bình vẫn có một cái gì đó rất buồn.
Chiều hôm ấy đến rủ Bình đi học thêm. Vừa tới cổng tôi đã nghe thấy tiếng quát của bác Hòa - mẹ Bình:
- Không học hành gì nữa! Ở nhà. Nhờ đi lấy ít hàng cũng khó. Mày tưởng cứ mài kiến thức của mày ra mà ăn được à? Suốt ngày, lúc nào cũng học. Nhà có mở nhạc cũng tắt đi lấy cớ để học. Học với chả hành, rách việc! Thôi, nghỉ!
Tôi đứng chôn chân trước ngôi nhà kín cổng cao tường không bước đi được nữa. Vừa lúc đó Bình lầm lũi đi ra, mắt đỏ hoe. Lần đầu tiên tôi thấy cậu khóc. Thấy tôi, Bình vội vàng quay đi. Tôi gọi:
- Bình ơi, đi học đi!
Quay lại Bình bảo tôi:
- Lan! Cậu xin phép cô cho mình nghỉ buổi hôm nay nhé, nhà mình có việc bận mà!
- Nhưng hôm nay học toán, bao nhiêu là bài quan trọng. Bình thu xếp nhanh lên rồi đi, mình đợi.
- Không được đâu Lan ơi! Có lẽ mình phải thôi học. Nói đến đây vẻ buồn phiền lúc nãy biến mất, khuôn mặt Bình sắt lại, cậu nói giọng hằn học:
- Học để làm gì nhỉ? Mẹ tôi có cần tôi đi học đâu? Thôi Lan đi đi. Cảm ơn sự quan tâm của bạn.
Đôi mắt Bình đầy nước ẩn giấu một niềm bất hạnh. Nhưng nhìn đôi mắt u buồn ấy, tôi không thấy đáng thương nữa. Tức giận vì bị xúc phạm, tôi không đủ bình tĩnh để nhìn lại Bình lần nữa, tôi quát lên:
- Đồ ngu! Cậu bất lực rồi sao?
Tôi vụt chạy đi, đôi mắt thẫn thờ thất vọng của Bình hướng theo từng bước chân của tôi.
Hôm sau nghĩ lại biết mình lỡ lời, đã mấy lần tôi định xin lỗi Bình và khuyên cậu ta tiếp tục đi học. Nhưng tính tự ái và ích kỷ đã không cho tôi làm việc đó. Tình cờ mấy hôm sau, tôi gặp Bình thơ thẩn trước cửa hàng bách hóa tổng hợp. Thấy tôi, cậu ta ngập ngừng gọi:
- Lan! Lan ơi! Đứng lại tôi hỏi một chút!
Tôi lạnh nhạt:
- Bình đấy à? Có việc gì thế?
Bình nắm tay tôi khẩn khoản, ánh mắt cậu ta như cầu cứu van lơn:
- Lan! mấy hôm nay tôi không đi học, liệu cô chủ nhiệm có cho tôi tiếp tục học được nữa không?
Từ ngạc nhiên chuyển sang vui mừng, suy nghĩ của tôi về Bình giờ khác hẳn, đứng trước tôi Bình trở thành người bạn trai tốt và đẹp biết bao. Tôi vui vẻ bảo cậu:
- Bình cứ đi học đi, cả lớp ai cũng mong cậu, ngày nào cô cũng nhắc tới Bình. Cứ đi học đi, mình chép bài cho!
Bình tần ngần:
- Mình hỏi để biết thôi chứ mình cũng đang phân vân chưa biết làm thế nào.
- Còn suy nghĩ gì nữa, cậu cố gắng đi học cùng mình cho vui, cả xóm chỉ có hai đứa. Thôi, chuẩn bị soạn sách đi chiều nay mình sẽ đi thật sớm để rủ Bình cùng đi học.
Tôi đi rồi, chỉ còn Bình ở lại, giờ đây cậu đang lạc lõng giữa dòng người tấp nập trong Bình đang giằng co hai ý nghĩ đi học và không đi học: một bên là mẹ và một bên là bạn, một bên là cuộc sống nhàn hạ, sung sướng về vật chất và một bên là tấm lòng của người bạn gái. Sống giữa xã hội mà đồng tiền chế ngự tất cả, trong một gia đình đồng tiền quyết định mọi giá trị, Bình đã thấy ngại khi đi chơi đâu mà không có tiền, thấy vui khi trong túi lúc nào cũng rủng rỉnh. Hai con đường Bình đã chọn một: bỏ học ở nhà đi buôn với mẹ để kiếm tiền.
Sáng hôm sau Bình quyết định nghỉ học, cậu ta phóng xe máy đi lấy hàng cho mẹ. Đến chỗ ngã tư, phần vì tay lái chưa thạo, lại chỗ đông người, phần vì nhìn thấy tôi đang đạp xe, Bình muốn tránh mặt nên cậu ta phóng xe với vận tốc khá nhanh, tay lái loạng choạng cho nên cả người và xe cùng lao vào ô tô. Cũng may chú lái xe đã phanh kịp thời cho nên vết thương cũng không nặng lắm, chỉ mất nhiều máu nên nạn nhân rất mệt,
Một tiếng động khẽ vang lên cộng với tiếng bàn tán của các bác sĩ cắt ngang dòng suy tưởng của tôi. Nhìn lên tôi thấy Bình đã được chuyển sang khoa hồi sức cấp cứu. Tôi lặng lẽ bước theo. Đến cửa tôi thấy bà Hòa đang bù lu bù loa khóc rầu rĩ trước cửa phòng cấp cứu: “Ối con ơi là con ơi! Mẹ đã dặn là đi lại phải cẩn thận. Bây giờ bị tai nạn chỉ có mẹ phải bỏ tiền túi ra để chạy. Con có mệnh hệ nào thì tiền của để cho ai con ơi!”.
Bà ta cứ kêu gào như người mất trí làm mấy cô hộ lý phải xốc nách kéo bà ra ngoài phòng chờ.
Tôi nhìn bà mà thấy xót xa cho bạn. Bà ta chỉ lo đến tiền của bà chứ không quan tâm đến nhân cách tâm hồn tương lai của con mình. Nếu Bình bỏ trường bỏ lớp bỏ thầy và bạn thì tai hại kém gì vụ xô xe máy mà bà mẹ đã đẩy cậu ta vào.
Giờ đây Bình đang nằm thiêm thiếp trên giường bệnh, người nhà cậu đều ở ngoài kia, chung quanh vắng lặng chỉ còn tôi đang nhòm qua khe cửa nhìn Bình im lặng. mắt tôi hoa lên không nhìn thấy một vật gì cụ thể, tất cả đều là một màu trắng, màu trắng lạnh lùng./.
Trại viết hè 1990
Vũ Thị Thanh Nhàn
13 tuổi, Diêm Điền, Vũ Thư, Thái Bình



