
- Truyện ngắn

Mẹ Hoa
Thứ tư - 03/06/2026 07:30

(Ảnh: St)
Mẹ Hoa
Mẹ ơi, mẹ có dậy ăn bát cháo.
Hoa vừa nói vừa bưng bát cháo hành thơm, nóng hổi. Nhìn mẹ nằm trên giường, xanh xao, đôi má nhăn nheo, đôi mắt mệt mỏi còn mái tóc vẫn mượt, giờ xù ra rối tinh, Hoa càng thương mẹ, càng lựa lời dỗ dành. Nhưng mẹ Hoa khẽ nghiêng người trở mình và xua tay:
- Con ăn đi đừng để cháo nguội.
Nhìn mẹ, Hoa thấy thương mẹ quá. Làm thế nào có thuốc cho mẹ uống.
Ngoài kia trời lại ào ào đổ mưa, sấm sét chao đảo. Bầu trời lóe lên những tia chớp sáng rực. Hoa rùng mình nhưng vẫn khoác áo nhựa lên người rồi chạy ào đi.
Dầm mình dưới mưa, Hoa chợt nhớ mỗi lần đi chợ về, mẹ thường mua cho Hoa cái bánh mật rất ngọt. Lúc đó, Hoa sà vào lòng mẹ. Hơi ấm từ trong mẹ tỏa ra ấp ủ lòng Hoa. Ôi những phút giây ấy với Hoa thân thương đến thế. Nghĩ vậy, Hoa cố bước thật nhanh. Ồ trạm xá đây rồi. Hoa reo lên sung sướng cầm bọc thuốc cô y tá trao cho, Hoa ba chân bốn cẳng chạy ào về nhà.
Mưa ngớt dần. Hoa về đến nhà với bộ quần áo ướt rượt. Mẹ Hoa mệt mỏi hỏi:
- Con vừa đi đâu vậy?
- Con đi mua thuốc cho mẹ.
- Ôi, con tôi, con tôi...
Hoa bê chén nước và đưa thuốc cho mẹ. Hoa ân cần hướng dẫn mẹ như lời dặn của cô y tá. Cảm động trước việc làm của Hoa, mẹ Hoa gượng ngồi dậy uống viên thuốc rồi nói:
- Sao con không đợi ngớt cơn mưa hãy đi. Mẹ sợ con sẽ bị cảm đấy.
- Không sao đâu mẹ ạ. Mẹ uống thuốc, khoẻ là con vui lắm.
Hoa nhìn mẹ, vui vui.
1998
TRẦN THỊ NGỌC
Lớp 5 trường tiểu học Thúy Duyên, Thái Thụy, Thái Bình



