
- Truyện ngắn

Người mẹ thứ hai
Thứ sáu - 05/06/2026 08:59

(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)
NGƯỜI MẸ THỨ HAI
Ngày mẹ nó mất, nó khóc rất nhiều. Nó thương mẹ lắm nên khi mẹ mất nó rất buồn và cảm thấy trống vắng trong lòng. Từ ngày đó, bố chán nản công việc, rượu chè be bét và bị sa thải khỏi nhà máy. Nó lại càng thấy buồn hơn. Căn nhà thiếu vắng bàn tay của mẹ nên bề bộn hơn trước.
Bẵng đi một thời gian, nó thấy bố nó thay đổi rất nhiều. Bố chăm chỉ làm việc nhà và có phần sạch sẽ, gọn gàng hơn trước. Đặc biệt, bố đã bỏ rượu. Thế rồi, bố lấy dì. Dì về ở với bố con nó. Nó không đồng ý về việc này nhưng nó đã thấy có dì về bố đã tủ chỉnh làm ăn. Từ ngày dì về, căn nhà không còn bề bộn như trước nữa. Dì cố gắng làm tất cả những gì mà người mẹ làm được cho bố con nó. Tất cả đồ đạc trong nhà từ cái bàn, cái ghế, đến bộ quần áo đều thơm tho, sạch sẽ. Nhưng nó vẫn không bằng lòng về việc dì về đây ở. Mặc dù vậy, nó cũng cảm nhận được một chút gì đó ở dì như đã nhận được từ người mẹ quá cố. Nhờ tu chỉnh làm ăn nên bố được nhận lại vào làm việc. Cả nhà ai cũng vui. Đêm hôm ấy, trời mưa to, nó bỗng sốt cao. Bố lại đi công tác xa, chỉ còn dì ở nhà. Dì lấy chắn, đắp cho nó và khẽ nắm tay nó. Rồi vội vàng, dì khoác áo mưa đi mua thuốc. Ngoài trời, mưa mỗi lúc một nặng hạt. Bầu trời ló lên những tia chớp sáng rực cả màn đêm đen kịt. Một lúc sau, dì về, bộ quần áo ướt rượt. Dì tận tình chăm sóc nó. Trong đêm khuya nó bỗng thức giấc và thấy dì đang mỉm cười với nó. Nó muốn khóc và gọi to: “Mẹ ơi” nhưng lại thôi. Nó quay vào trong và khóc cho dì khỏi biết. Mấy hôm sau, lúc bố về cũng là lúc nó khỏi bệnh. Nó hiểu rằng: gia đình này cần một người phụ nữ và người đó chính là dì. Nó chạy lại và ôm choàng lấy cổ dì và khẽ gọi: Mẹ ơi!
1998
ĐỖ THỊ TÂM TRANG
Lớp 5 trường tiểu học Thị trấn Quỳnh Phụ



