
- Truyện ngắn

Bạn Tuấn
Thứ tư - 03/06/2026 07:33

(Ảnh: St)
Bạn Tuấn
Vừa thấy bóng Tuấn đến lớp, các bạn đã ùa ra trêu chọc:
- Tuấn "sứt" chúng mày ơi, Tuấn "sứt" này!
Tuấn không nói, cúi mặt bước tiếp vào lớp. Nhìn thấy thế, tôi chạy ra, nắm lấy tay Tuấn, lừ mắt nhìn các bạn. Suốt buổi học hôm ấy, Tuấn nhìn tôi, dường như muốn nở một nụ cười cảm ơn. Nhưng đâu có được, nụ cười đó chỉ là nụ cười gượng.
Ở gần nhà Tuấn nên tôi biết hoàn cảnh gia đình bạn. Từ khi sinh ra, Tuấn đã phải chịu mang trên người chiếc môi sứt. Nhà thì nghèo, bố bạn lại rượu chè, cờ bạc. Hễ không có tiền là ông lại đánh đập vợ con một cách tàn nhẫn. Nghe theo bạn bè rủ rê, ông ta vào Nam xin việc rồi không có tin tức gì gửi về cho vợ con. Mẹ Tuấn đau ốm liên miên. Tuấn thường phải nghỉ học để ở nhà phụ giúp mẹ. Rồi một buổi đến lớp, tôi không thấy Tuấn đâu. Lòng tôi như có một nỗi buồn chen vào. Về học tôi đến ngay nhà Tuấn, vừa đến cửa, cái dáng gầy gò của Tuấn đã hiện ngay trước mắt tôi. Bạn đang còng lưng, bê chậu cám lợn ra. Không chút chần chừ, tôi chạy lại:
- Để tớ giúp một tay.
Tuấn không nói, bạn nhìn thẳng vào mắt tôi. Làm xong công việc, tôi nhẹ nhàng hỏi Tuấn:
- Sao hôm nay cậu không đi học?
- Tớ không đi nữa!
Tuấn vừa nói vừa quay đi chỗ khác. Hình như Tuấn khóc vì cái môi sứt của mình.
Đợt phẫu thuật đã qua. Nghe tin Tuấn từ bệnh viện tỉnh trở về, cả lớp tôi đến thăm. Thấy cô cùng các bạn đến, Tuấn reo lên sung sướng:
- Ôi, cô giáo, các bạn! Mời cô và các bạn vào nhà chơi!
Trước mặt mọi người, không phải là Tuấn "sứt" mà là một người lành lặn như bao người khác. Tuấn tinh nghịch hỏi:
- Các bạn ngạc nhiên lắm à?
Bạn nở nụ cười nhìn chúng tôi, nụ cười lộ trên khuôn mặt khôi ngô. Bạn Lâm - người đã từng trêu chọc Tuấn hối hận. Tuấn đến bên Lâm, nắm chặt tay nói:
- Không sao đâu Lâm ạ, tớ không giận cậu đâu!
Lâm ôm chặt Tuấn bối rối:
- Cho tớ được xin lỗi. Ngày tới, Tuấn đến lớp cùng chúng mình nhé.
1998
NGUYỄN THỊ MINH
Học sinh lớp 6 thị trấn Tiền Hải, Thái Bình



