
- Truyện ngắn

Sự ân hận muộn màng
Thứ sáu - 05/06/2026 08:55

(Ảnh: Tam Tran)
SỰ ÂN HẬN MUỘN MÀNG
Trong cái hang đầy cỏ dại, chú dế đang co ro nằm đó. Một cơn gió nhẹ thoảng qua làm chú giật mình. “Ôi! Âm thanh gì kéo dài thế nhỉ? À! Đó là bài ca mùa xuân mà! Mọi người chắc vui lắm còn mình thì đang đói run lên đây”. Chú dế vươn tay, lấy chiếc áo gilê và nghĩ: “Mình sẽ nhờ chị cào cào kiếm hộ thức ăn”. Chú ta gõ cửa. Nghe tiếng, chị cào cào tươi cười ra mở. Chú bước vào nhà. Ôi! Căn nhà của chị mới gọn gàng và ấm cúng làm sao! Đồ dùng nhiều quá! Mà thức ăn thì lại chất đầy nhà, chị cào cào hỏi: “Có chuyện gì vậy?”.
Dế trả lời bằng cái giọng thảm thiết: “Chả giấu gì chị, hôm nay, em thấy đau đầu quá! Em không thể đi kiếm thức ăn được. Chị giúp em nhé!”
- Được. Chị sẽ giúp chú. Chú cầm tạm nắm cỏ non ở chỗ thức ăn dự trữ của chị kia kìa!” Nói rồi chị bay đi. Chú dế ra về và không quên mang theo nắm cỏ.
Một buổi qua đi. Và hôm sau, quen đường, lại biếng nhác, dế tìm bài nhờ chị cào cào đủ việc với cái cớ ốm yếu. Nhưng rồi một ngày kia, khi chị cào cào đi kiếm ăn. Chợt một chú chim sà tới với cái giọng đáng sợ: “Chà! Con cào cào béo quá! Đúng là một món ăn ngon cho ta”. Con chim lao tới vồ lấy chị cắm một nhát vào cánh. Nhưng thật may, chị cào cào đã rất nhanh, lao vút đi, bò về được tới nhà. Nghe tiếng cào cào thở nhọc nhằn, dế lần sang hỏi. Cào cào đứt đoạn: “Chú dế đấy à? … Hôm… nay…chị…bị tai nạn. Có lẽ…chị…không thể sống…được…nữa. Còn…ít mồi, chú…cầm về ăn tạm”.
Chú dế nhìn thấy cánh cào cào xõa rũ rượi, vệt máu tóe ra. Một lúc cào cào đã tắt thở. Đứng trước cảnh ấy, chú dế bỗng bùi ngùi, ân hận. Nhưng bây giờ đã quá muộn màng.
1998
Lưu Phương Hà
Lớp 5, trường Quang Trung, Thị xã Thái Bình



