
- Văn học dân gian

Sự tích Sao Hôm Sao Mai
Thứ sáu - 26/06/2026 07:32

(Ảnh: Pixabay)
SỰ TÍCH SAO HÔM SAO MAI
(Bùi Đại Dũng)
Chuyện cổ tích này anh chỉ kể em nghe
Ngày xửa ngày xưa xa lắm rồi em ạ
Các cụ già kể cho anh như thế
Có hai người yêu mà chẳng thể gần nhau.
Vùng kia có chàng trai tài giỏi đàn hay
Lại khỏe mạnh vô song, sức chặn sông bạt núi
Chàng kiêu hãnh vô cùng và như người ta gọi
Chàng Ban Mai rực rỡ hào quang.
Còn ở vùng bên có một cô nàng
Đẹp tuyệt trần, thông mình như tiên nữ
Nàng lại có lời ca quyến rũ
Và dịu dàng như ánh chiều buông.
Dân quanh vùng đều mến yêu cô
Gọi cô là Chiều Hôm lộng lẫy
Rồi sau đó, như em biết đấy
Cuối cùng họ cũng biết đến nhau.
Tình cờ thôi không phải cố ý đâu
Đúng hôm chàng đi săn về muộn
Nàng lấy nước nơi bến sông chàng xuống
Thế là hai người giáp mặt nhau.
Tiếp theo thế nào em chẳng đoán ra đâu
Bến sông là nơi hai người thường đến
Vào đúng lúc như lần đầu gặp
Nhưng chẳng bao giờ nói chuyện cùng nhau.
Nàng nhìn chàng – đôi mắt bồ câu
To sáng long lanh và đen thăm thẳm
Ban Mai cũng cũng nhìn nàng đăm đắm
Trong tim chàng đỏ thắm tình yêu.
Rồi cả hai lặng lẽ quay lưng
Và hôm sau lại “tình cờ” gặp lại
Họ thầm mong mà không ai nói
Sự kiêu hãnh trong lòng chẳng biết ai hơn.
Một ngày kia chàng Ban Mai ra đi
Để trốn chạy tình yêu hay thử lòng kiêu hãnh
Chàng đi khắp nơi giúp dân trừ nạn
Nhưng chẳng lúc nào nguôi ngoai nhớ Chiều Hôm.
Mỗi sáng lên đường, chàng đều rõi về quê
Nơi bến sông xưa, nơi người thương nhớ
Song chẳng bao giờ chàng quay về chốn cũ
Lặng giấu nỗi niềm chôn chặt trong tim.
Nàng Chiều Hôm vẫn ở quê hương
Cứ chiều chiều ra đầu làng đứng ngóng
Mà càng trông người thì càng mất bóng
Ai biết giờ này chàng ở nơi đâu.
Hai người cùng tha thiết yêu nhau
Vì ánh mắt thay lời nói ấy
Họ tuyệt vời nhưng vô cùng kiêu hãnh
Nên chẳng bao giờ khuất phục trước nhau.
Thời gian trôi đi, mái tóc đổi màu
Rồi họ chết như bao người đã chết
Nhưng từ đấy trên bầu trời bỗng hiện
Hai ngôi sao rất đẹp sáng lung linh.
Chàng Ban Mai đã hóa Sao Mai
Rực rỡ bình minh như khi chàng thức dậy
Lên ngựa đi săn buổi sớm nào thủa ấy
Qua bến sông, chàng đứng ngắm Chiều Hôm.
Còn Chiều Hôm đã hóa Sao Hôm
Vẫn ánh mắt dịu hiền trong sáng
Soi bến sông quê khi chiều buông xuống
Hong mớ tóc dài ngồi đợi Ban Mai.
Sao Hôm sao Mai vẫn kiêu hãnh như nhau
Cùng sáng long lanh cùng hào quang rực rỡ
Mỗi sao một phía trời cách trở
Và chẳng bao giờ gần được bên nhau.
Em thân yêu trong sự tích hai sao
Bởi vì đâu họ xa nhau vĩnh viễn.
BĐD, 28/1/1988



