
- KIM CHUÔNG

Bà
Mỗi lần nghĩ đến quê Tôi nhớ Bà lắm lắm Nay Bà đã già rồi Lưng còng, tóc bạc trắng Có phải bao mưa nắng Còn thấm trên vai Bà Mà chìm trong ánh mắt Còn đọng màu sương pha
Hồng
Tôi nhìn theo cái bóng nhỏ nhắn vừa bước vào căn phòng cô giáo. Đúng cái Hồng rồi. Gương mặt tròn, mắt sáng. Hồng có việc gì nhỉ? Sao hôm nay Hồng đi một mình và bạo đến thế. Tôi đứng lại bên gốc bàng trước cửa phòng cô giáo, nghe giọng Hồng lí nhí:
Chiếc vé xem phim
Buổi chiều hôm ấy tôi đang làm bài tập Toán cô giáo cho về nhà, bỗng có tiếng Dũng gọi: - Hòa này. Đang có phim hay lắm. Mình có hai vé. Tớ với cậu cùng đi xem nhé. Tôi vội gấp vở lại, thầm nhủ. “Để xem phim xong, về nhà làm tiếp”.
Chuyện cái lá
Một lần, lá tươi sang chơi nhà lá khô. Nó ý định khoe khoang nên bảo rằng: - Trong đây, ta đẹp nhất. Ta mang màu xanh của lá cây. Còn cậu, cậu chỉ là cái lá vàng héo co, héo quắt mà thôi. Lá khô bảo:
Hoa Nhài
Cành Hoa Nhài trắng muốt Như những bông tuyết rơi Nụ hoa chum chím nở Như môi bé đang cười Kìa, bạn ơi, hãy trông Hoa Nhài như cúc áo
Ngày mới
Màn đêm như tấm chăn Ai lột đi đâu vậy Gà trống cất tiếng gáy Báo một ngày bắt đầu Bình minh rạng một màu Mặt trời như khối lửa
Hạt sương
Hat sương long lanh Đậu trên cành biếc Cây thật nhiều mắt Khi hạt sương về Nắng lên bỗng chốc Óng vàng lá tươi Cây thật nhiều áo Phơi lên cành trời



