
- NGUYỄN TRƯỜNG GIANG

Không đề
Không biết người ta có hết buồn Tình thơ tôi viết lúc chiều buông Bảo em đi mãi đừng quay lại Đừng biết rằng tôi đợi giữa đường. Không biết người ta có mãi sầu Chia tay tôi nói chẳng gặp nhau
Xa
Người đã đi rồi xa thật xa Núi cao che khuất dặm quan hà Chỉ còn sương khói thay nỗi nhớ Phảng phất đâu đây lúc chiều tà. Cất bước đi rồi mãi mãi xa
Nhớ
Anh nhớ em Đi tìm trong quá khứ Anh nhớ em Trong hoài niệm tình yêu Anh nhớ em Trong mơ hồ ký ức Đã một thời mê mải Anh nhớ em.
Giấc mơ xa
Tắc lái, ra vạt, hò rì Khẩu lệnh ngày xưa ai nhớ chi Rọng su bứt toóc tấp lên cạn Rọng cạn quanh năm dậm bôộng rò Tháng năm nắng hạ cháy lưng Cha Cuối năm gió bấc cong lưng Mệ ...Nhớ buổi đi tru với bạn bè.
Em có đợi anh?
Khói lam chiều sao khoé mắt cay cay Sương giăng phủ cả một miền thương nhớ Bước chân lạc cả một đời bỡ ngỡ Lỡ đi rồi bến bãi có chờ mong Anh trở về em có đợi anh không
Nhớ mẹ
Chiều chiều trông phía ngọn núi xa Sương lam phủ khuất dặm quan hà Ai về quê mẹ ta về với Bóng mẹ lẫn trong bóng chiều tà. Thu đến cúc vàng nở ngõ xa Heo may ghé lại chốn quê nhà
Khờ dại
Anh nhớ em Đi tìm trong quá khứ Anh nhớ em Trong hoài niệm tình yêu Anh nhớ em Trong mơ hồ ký ức Đã một thời mê mải…. Anh nhớ em.



