
- ANH VŨ

Hai giọt nước
Tôi và em như hai giọt nước Treo so le, hai cọng rạ, mái tranh nghèo Thấp thỏm lo âu, trận gió buốt, giữa đêm thâu Vài chấm mưa phùn, thêm vào nằng nặng
Hoa Phượng
Phượng cứ me non cho lòng không dịu nắng Màu đỏ chói lên như khoe sắc mặt trời Ôi mùa hè, mùa hè nở ai ơi! Những kỷ niệm lại trở về thao thiết
Chiều vàng thắm cánh phượng rơi
Chùm hoa phượng trĩu mưa Treo ngời ngời giọt nắng Sân trường giờ yên ắng Lãng đãng mưa mờ cây. Bài hát vang đâu đây Gợi một thời nhung nhớ Lũ học trò lớ ngớ Tranh cãi điều ngu ngơ.
Hương sắc Hoa Sen
Xuân sang Mai, Đào nở Cúc nhuộm vàng thu qua Trạng Nguyên ngời sắc đỏ Đông về xòe đơm hoa Sen đưa thơm vào Hạ Rào rạt xanh, ngát hương Mở từng cánh vô ngã Bởi đời vốn vô thường
Sáng hát ca
Ngỡ một mình giữa đại lộ thênh thang Gió bốn phía, tự do lồng lộng thổi. Những làn gió xanh, mặn mòi, hôi hổi.. Làn gió Bạch Vân, thấm da rười rượi ... Có làn gió nào, không tên không tuổi, Lấy xanh thắm bầu trời, Nhuộm mướt mái tóc êm…
Chuyện về người "Cất nắng" trên sông
Hình như Nguyễn Tuân có một ý kiến khá thú vị: Muốn biết một bát phở có ngon hay không thì phải xem cách thái miếng thịt bò. Muốn biết một nhà thơ có phải thứ thiệt hay không thì phải nếm mùi Lục Bát.
Hình như
Hình như có một con đường xưa cũ Xuyên hương đồng cỏ nội tới thung sâu Hình như có một dòng khe nước nông sâu Khe khẽ rì rầm hát cùng hương sắc



