
- BÙI ĐẠI DŨNG

Nỗi nhớ
Ta ngồi nhặt nắng bên hè Hong từng sợi mỏng tìm về ngày xưa Ta chờ gom những hạt mưa Gửi về sông cũ, cho vừa nhớ nhung
Lời đề tựa sau tập thơ
Ba năm viết được hai câu, Ngâm lên một lượt lệ châu đôi hàng. Tri âm những chẳng tưởng màng, Tới thu núi cũ tìm đàng về thôi.
Chuyển mùa
Ai đã bao giờ giấc trưa tỉnh dậy Thấy ngoài trời kia nắng dài biết mấy Cơn gió đầu Hè, phảng phất như mơ Nửa đầu se sẽ lạnh mùa Xuân Nửa sau đã mang hơi mùa Hạ
Say rượu ngày xuân cất tiếng lòng
Nếu đời quả thực giấc mộng dài, Cớ sao phải cực nhọc hỡi ai? Vậy nên suốt ngày ta say khướt, Ngả nghiêng nằm tựa dưới hiên ngoài.
Đi thuyền đêm mưa
Sông đêm đen kịt đầy mây Gió sông lạnh buốt lắt lay liếp thuyền Mưa đêm ngàn mũi tên xiên Sóng đêm muôn búa ván thuyền xiết rên
Vàng tâm
Chiếc lá mầm tròn trịa, Lá trưởng thành lõm khuyết. Trái cây non căng tròn, Trái cây già khía sâu vết đời chịu đựng. Con tim trẻ màu xanh, Con tim già đọng lại mùa thu,
Hoa Cam
Đêm, trăng thấp thoáng sau mây mỏng Hương cam phảng phất cạnh hiên nhà Lá cành nhòe lẫn trong đêm tối Chỉ thấy chùm hoa trắng mượt mà



