
- BÙI ĐẠI DŨNG

Bình minh em
Anh đứng lặng đi trước ánh mai hồng Đời đẹp quá và trời trong trẻo quá Gió Hè sớm ào reo tán lá Bình minh em toả ngập hồn anh
Tiếng buồn
Bên lầu đào mận thưa thớt lá Sen tàn cánh rã cọng trơ hồ Gấm dệt dở dang, phòng cô quạnh Một tiếng côn trùng lọt rèm thưa.
Tâm ta
Rời phố thị tôi về với biển, Tìm mặn mòi vắng lặng bao dung. Nhưng chỉ thấy gầm gào sóng đổ, Cuộn dâng trào uất hận bên trong.
Tháng Năm
Ơi tháng Năm nóng bỏng Lá vẫn xanh rợp xanh Hương trời và nhựa đất Cho quả nặng trĩu cành Ơi tháng Năm mùa Hè Ra rả những tiếng ve
Nhớ mãi một thời người đẹp!
Thế là thêm một người thân nữa của tôi đi về cõi vĩnh hằng. Trong đời người, tính cả quan hệ gia tộc và những giao tiếp xã hội, ta quen biết bao người. Trong vô vàn mối quan hệ ấy ta có được mấy người thân? Ông đối với tôi là một người thân, và tôi gọi ông bằng chú.
Tháng Năm
Có một tháng mang tên thời gian, Ngắn thiên thu mà dài khoảng khắc Ngoài chấn động nhưng trong ắng lặng, Mưa lửa nồng còn nắng ướt loang.
Khúc hát xưa
Rượu ngon chén ngọc dạ quang Kề môi toan uống, kèn vang, lên đường Say nằm ở chốn sa trường Chiến chinh về lại quê hương mấy người!



