
- NGUYỄN DIỆU LIÊN

Hai sắc xanh dịu dàng
Biển và lá, cả hai cùng khoác lên mình màu xanh, nhưng lại thì thầm những câu chuyện rất khác. Màu xanh của biển là một nỗi dịu dàng mênh mang. Đó là sắc xanh trải dài đến tận chân trời, vừa sâu thẳm vừa bao dung, như ôm trọn những ước mơ chưa kịp gọi tên.
Thời gian và những điều không thể quên
Thời gian là kẻ lữ hành cẩn thận, luôn chu toàn trong từng bước đi. Nó mang theo tất cả, gói ghém quá khứ vào một miền xa khuất, xóa sạch dấu chân mình trên những con đường đã qua.
Hồn quê trong tôi
Hồn quê trong tôi bắt đầu từ giàn hoa mướp vàng ươm bên bờ dậu cũ. Sắc hoa vàng tươi vui đến mức tôi có thể đứng ngẩn ngơ miên man ngắm những bông hoa ấy hàng giờ không biết chán.
Yêu Hà Nội một chiều trở gió
Một chiều đông bên bờ sông Hồng gió thổi hun hút, lạnh đến mức chỉ cần khẽ hít một hơi cũng đủ cảm nhận cái tê tái chạy dọc sống lưng. Ấy vậy mà giữa nền trời mờ sương ấy, những bụi lau màu hổ phách lại trở thành điểm sáng dịu dàng
Tinh khôi họa mi hoa
Phải đến tận vườn, ta mới thấy hết được cái trắng tinh khôi, trong veo và thuần khiết của cúc họa mi. Những bông hoa nhỏ nở rộ như những mảnh sương mai còn lưu lạc trên đầu ngọn gió một sớm mai, bé bỏng mà trong veo.
Bên phía cha là nơi con hướng về
Khu nhà cha có F0 Con không sang được nhớ mong từng ngày! Ngắm nhìn mãi bức ảnh nàyCha cười thật đẹp, thật vui, thật hiền! Khu nhà cha có F0. Chỉ một thông báo ngắn ngủi thôi mà như kéo xuống giữa hai cha con một bức tường vô hình.
Hai ngôi nhà thân yêu của tôi
Sớm tinh mơ, khi đôi mắt vẫn còn lim dim buồn ngủ thì đôi tai đã nghe thấy tiếng chuông báo thức. Tôi vội ước thầm: “Giá mà hôm nay mới là chủ nhật…” Bầu trời ngoài cửa sổ như bật cười, khẽ thì thầm bằng thứ giọng chỉ mình tôi nghe thấy: “Ừ, hôm nay mới là chủ nhật đấy, ngủ tiếp đi em.”



