
- NGUYỄN DIỆU LIÊN

Hà Nội đầu đông
Hà Nội những ngày đầu đông mang trong mình một vẻ đẹp dịu dàng và lặng lẽ, như một bản tình ca được dệt bằng sương, gió và ánh sáng. Buổi sáng thức dậy, ta thấy một lớp sương mỏng manh phủ lên từng mái ngói, từng nhành cây, từng con phố nhỏ.
Bình minh và hoàng hôn
Bình minh và hoàng hôn – hai nhịp cầu nối ngày và đêm, tuy chẳng bao giờ gặp nhau, nhưng lại hòa quyện trong một thể thống nhất của một ngày. Bình minh thức dậy trong làn sương mỏng, vén nhẹ tấm rèm đêm còn vương trên ngọn cây, khe khẽ rót ánh sáng vàng
Tìm lại bài thơ "Khi tuổi thơ qua đi"
Thuở ấy, những năm tháng sinh viên mộng mơ và đầy trong trẻo, mỗi đứa chúng tôi đều nâng niu trong tay một quyển sổ tay thơ. Đó không chỉ là nơi chép lại những vần thơ tình làm rung động trái tim non trẻ, mà còn là một khoảng trời rất riêng,
Lạc mùa
Thời tiết bây giờ thật lạ lùng, trái khoáy. Mùa xuân đến mà bầu trời vẫn sầm sì u ám, khói sương lảng bảng, mờ mịt, lạnh thấu xương, các cành cây trơ trụi lá vươn dài ra ngơ ngác ngóng đợi những chồi non.
Tháng 9 – Heo may hồng đôi má học trò
Tháng 9 gõ cửa sân trường bằng những cơn gió heo may nhè nhẹ. Gió lùa qua hàng phượng vĩ đã thưa hoa, rón rén chạm vào tà áo trắng, vào mái tóc cột hờ, và khẽ chạm đôi má ai đó đang ửng hồng – chẳng biết vì tiết trời, hay vì ánh mắt tình cờ vụng dại của một ai bên lớp bên.
Mùa Covid
Một buổi chiều cuối tháng Tám, tôi trở về căn nhà cũ bên kia sông để lấy vài tài liệu chuẩn bị cho năm học mới. Chuyến đi ngắn thôi, nhưng lại khiến tôi muốn nán lại lâu hơn — như thể lòng mình cần được hong nắng, được thở cùng nhịp với đất trời xưa cũ.
Thư gửi cha
Cha thương yêu của con! Cha à! Dạo này con thường hay mơ. Những giấc mơ không rõ hình, rõ tiếng… nhưng luôn có bóng dáng của cha, hiện về rất đỗi thân quen. Con nhớ những sáng sớm khi còn nhỏ, cha dậy đi làm thật sớm.



