• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Mùa xuân bắt đầu từ lòng người

Thứ hai - 16/02/2026 20:45




MÙA XUÂN BẮT ĐẦU TỪ LÒNG NGƯỜI 

(Nguyễn Diệu Liên) 


Rác cuối năm - Tết không chỉ ở trong nhà của mình. 


Những ngày cuối năm, khi Tết đã chạm ngõ từng nhà, Hà Nội bỗng trở nên lặng lẽ lạ thường. Phố xá không còn tiếng còi xe chen chúc, không còn dòng người hối hả ngược xuôi. Con đường trước cửa nhà tôi thưa vắng, chỉ còn những vệt nắng hanh hao trải dài trên mặt nhựa và tiếng chổi tre xào xạc trong gió.


Trong cái tĩnh lặng ấy, các chị lao công lại tất bật hơn bao giờ hết. Những chiếc xe rác cao ngất, chất chồng túi lớn túi nhỏ, nặng nề lăn bánh. Mùi rác, mùi lá úa, mùi của những ngày dọn dẹp cuối năm quyện vào nhau. Tôi nhìn thấy bóng lưng nhỏ bé của một chị công nhân môi trường đang cúi xuống buộc lại miệng bao rác bị bung, mồ hôi lấm tấm trên trán dù trời không còn quá nóng. Đôi tay chị thoăn thoắt, nhẫn nại, như thể chẳng có sự mệt mỏi nào có thể làm chậm lại nhịp lao động ấy.


Những cành đào từng được nâng niu trong phòng khách, từng là niềm vui và hy vọng của mỗi gia đình, giờ nằm lặng lẽ bên vệ đường. Năm nay nắng nóng, đào nở sớm. Hoa bung xòe rực rỡ khi Tết còn chưa kịp đến, rồi cũng chóng tàn. Những cánh hồng phai rụng xuống, lẫn vào bụi đất, vào những túi rác vội vã.


Nhà tôi cũng vậy. Cành đào được mua từ sớm, cả nhà từng xuýt xoa trước những nụ hoa chúm chím. Thế mà chỉ ít ngày sau, hoa đã nở rộ rồi rơi đầy sàn. Nhìn cành đào trơ cuống, lòng tôi chùng xuống. Bỏ đi thì tiếc, giữ lại thì không đành.


Tôi cẩn thận bẻ nhỏ từng nhánh, xếp gọn vào một chiếc túi nilon tự huỷ. Những cánh hoa rơi chạm vào tay mềm và mát. Tôi buộc miệng túi lại, khẽ gọi:

– Con mang ra thùng rác giúp mẹ nhé.


Con gái tôi ôm túi rác chạy ra đầu ngõ. Một lát sau, con quay về, đôi mắt tròn xoe có chút ngỡ ngàng.

– Mẹ ơi… – con nói, giọng chậm lại – Rác ngoài kia nhiều lắm. Chất cao ơi là cao. Các bác lao công chắc mệt lắm mẹ nhỉ?


Tôi khựng lại. Hình ảnh những chiếc xe rác nặng nề ban nãy chợt hiện rõ hơn bao giờ hết.


Con bé nói tiếp, giọng nhỏ nhưng tha thiết:

– Nhà mình hạn chế vứt rác thôi mẹ. Kẻo các bác làm việc vất vả quá.


Tôi nhìn con, bất giác mỉm cười mà thấy lòng mình ấm lên. Giữa những ngày người ta chỉ nghĩ đến sắm sửa, đủ đầy cho nhà mình, một đứa trẻ lại nghĩ đến sự nhọc nhằn của người khác.


Tôi xoa đầu con:

– Ừ, mẹ con mình sẽ cố gắng sống gọn gàng hơn, đừng lãng phí, đừng bỏ đi quá nhiều thứ. Để Tết không chỉ sạch trong nhà mình, mà còn nhẹ bớt gánh cho những người ngoài phố.


Ngoài kia, tiếng chổi vẫn đều đặn vang lên. Giữa cái se lạnh cuối năm của Hà Nội, tôi bỗng thấy Tết đến không chỉ bằng sắc đào, bằng mâm cỗ hay lời chúc tụng, mà còn đến từ những điều rất nhỏ: một túi rác được buộc gọn gàng, một cành hoa được bẻ ngắn lại, và một lời nhắc nhở đầy yêu thương của con trẻ.


Có lẽ, mùa xuân thật sự bắt đầu từ lòng người – từ sự biết nghĩ cho nhau trong những điều giản dị nhất.


Cảm tác chiều 28 Tết Bính Ngọ 2026

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.