• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Những phiên chợ Tết đáng yêu nhất

Thứ bảy - 14/02/2026 12:24






NHỮNG PHIÊN CHỢ TẾT ĐÁNG YÊU NHẤT

Tác giả: Thanh Bình

Con dâu thứ sắp sinh em bé đầu lòng, nên từ hơn một tháng nay, nó luôn đi ngủ trong tư thế sẵn sàng. Quần áo mặc nguyên bộ, bảo đảm, chỉ cần choàng thêm cái áo khoác là chạy được. Điện thoại, kính lão để ở ngay đầu giường, chế độ chuông báo to nhất có thể, cùng với điện sáng cả đêm.

Đó là cách nó tự mình trực chiến. Mỗi khi có tiếng ting ting hay reng reng, chỉ dứt nhịp đầu, nó đã, tay trái cầm điện thoại lên, tay phải nhặt kính lão. Tay trái, tay phải, động tác đều nhanh, thành thục. Trộm vía! Em bé Xoài vẫn kiên định, ngoan ngoãn ăn no, ngủ kĩ, lớn đều trong bầu mẹ.

Không có tin gấp từ bầu bí… nhưng nó có cả đống tin hấp dẫn khác. Có tin đến lúc nửa đêm, có tin sáng sớm, có tin dông dài cách cả mấy tuần.

Cách chục ngày, dâu trưởng đã gửi tin nhắn, báo lịch Hội Chợ Xuân trường cháu con gái lớn:

- Mẹ ơi! Có lịch hội chợ trường Bống rồi, vào thứ 5, từ 8h30 – 17h30 ạ. Mẹ có tham gia với cháu được không?  

- Có nhé! Nhưng Bà chỉ dự 1-2 tiếng thôi, không đi cả ngày được.

Nó trả lời rất nhanh, vì đây là đặt hàng của Bống Như Thảo từ đợt sinh nhật con, nên dứt khoát Bà Nội phải thực hiện.

- Mẹ có tham gia gói bánh chưng với các cháu được không ạ?

- Ơ… Mẹ có biết gói bánh chưng đâu!

- Thế… con lại vừa đăng ký rồi.

- Ui! Vậy Mẹ đến cắt lá, lau lá cho các phụ huynh khác gói cũng được. Nhưng… mẹ muốn dành thời gian dắt Bống đi chợ, trò chuyện khám phá cùng con hơn là ngồi một chỗ gói bánh.

- Vâng thế cũng được ạ. Vậy Mẹ cứ chủ động.

Chiều hôm ấy, Thứ 5, ngày 22.1.2026, Người Bà Nội đã có khoảng thời gian hạnh phúc, được cháu gái dắt đi, giới thiệu từng gian hàng, phần nhiều là hàng ăn và hàng đồ chơi, quà lưu niệm. Đến mỗi gian hàng, con đều nói về điều con thích và điều con không thích, như cách con đang làm văn tường thuật, văn thuyết minh hay miêu tả, rất thú vị. Được vui cùng con, nhìn con lớn lên… biết con có hành trình hạnh phúc, Người Bà Nội vui lắm. Hơn 15h, cháu gái vẫn muốn dắt Bà đi thêm vòng nữa (sau ba vòng chợ từ 13h30 – 15h00). Con bé chưa muốn Bà về. Nhưng, hôm nay Bà có hẹn làm việc với chuyên gia Chương trình cho người cao tuổi nên vẫn phải dời đi trong tiếc nuối. Quà Bà cho con hôm đó là Cuốn sách VƯỢT SHOCK của Jenna Nguyên do chị Bống Minh Phương của Bác Phạm Lam gửi tặng cùng với hơn 500 khoảnh khắc theo chân con tại hội chợ, ghi cho con, với bạn bè, thầy cô và…chợ - Phiên Chợ Tết Đầu Tiên của Bà.

Hai tuần sau Hội Chợ của Bống Như Thảo, ngày 5.2.2026, nó lại được tham dự phiên chợ tết của cháu trai Bi Gia Khải. Lần đầu tiên một mình đến trường của Bi, ngôi trường lúc nào cũng kín cổng cao tường, nó chưa một lần bước qua cánh cổng, chưa một lần chạm mặt các cô của con, đừng nói gì đến Ban Giám hiệu, có chút bỡ ngỡ và hơi… lo lắng. Nó nhắn:

​- Mẹ muốn dắt Bi đi chợ, con xem khung giờ nào trong ngày thì tiện?

​- Mẹ có cần phải mang thẻ hay nhớ mã số thẻ của con để vào trường không?

​- Trường đông thế, làm thế nào để gặp được Bi? Mẹ có được lên lớp của con không?

​Con dâu kiên nhẫn nhắn hỏi đại diện Hội phụ huynh và giáo viên của lớp, kiên nhẫn trả lời mẹ, gửi ảnh xác nhận: phụ huynh được ra vào thoải mái. Nó khấp khởi, đến trường ngay sau bữa sáng nhanh cùng chồng.

Cánh cổng rộng mở. Cả trường tràn ngập trong ánh sáng, sắc màu và âm thanh của lễ hội. Sắc màu từ các gian hàng, từ trang phục áo dài dân tộc của thầy cô và học trò, từ váy áo đa dạng và không kém phần rực rỡ của các ông bà, bố mẹ.

Lúc nó bước vào, cả ngàn học sinh, thầy cô, cha mẹ đang hào hứng hát, vỗ tay, nhảy và gõ (bằng bất cứ thứ gì đang cầm trong tay), theo nhịp điệu các bài hát về Xuân & Tết. Tự dưng, lòng nó cũng lâng lâng, dạt dào cảm xúc. Nó nhớ Mỵ trong Vợ Chồng A Phủ: “Mỵ nghe tiếng sáo vọng lại, thiết tha bồi hồi… Mỵ thấy phơi phới trở lại, trong lòng đột nhiên vui sướng như những đêm Tết ngày trước. Mỵ trẻ con lắm. Mỵ vẫn còn trẻ. Mỵ muốn đi chơi”.

Trên sân khấu, các con đang hát & nhảy. Bên dưới, cả ngàn học sinh và phụ huynh cũng đang nhảy và vỗ tay theo nhịp, rần rần. Trong vô thức, nó tiến gần về phía lễ đài, nó không nhận ra mình đang đứng ngay dưới sân khấu, chếch về phía cánh gà bên phải, nhún nhảy và khích lệ nhóm phụ huynh cùng nắm tay nhau nhảy thành 1/2 vòng tròn, mặt quay về phía học sinh. Nó thấy lòng mình phơi phới. Nó biết mình còn trẻ. Nó muốn đi chơi và được say trong âm nhạc cùng các con.

Trong đám đông bên dưới, bất chợt nó nhận ra hai con mắt to tròn (như con vọp xanh của biển) – Gia Khải, Bi Gia Khải! Nó nhìn xuống con, còn con nhìn lên sân khấu. Từ lúc đó, nó không rời mắt khỏi thằng bé. Giữa cả nghìn đứa trẻ, sểnh ra là mất hút.

Trên lễ đài, MC tuyên bố phần Lễ Hội Âm Nhạc đa kết thúc, mời các đại biểu, cha mẹ học sinh và các con thăm quan các gian hàng Hội Chợ. Lập tức, học sinh đồng loạt đứng dậy, cả sân trường ào lên như sóng. Bi Gia Khải áo dài đỏ biến mất giữa biển người. Nó cố gắng tìm, không thấy, bất lực, di chuyển về phía gian hàng lớp con, vì nó tin rằng, chắc chắn con sẽ ghé gian hàng lớp mình. Nhưng chỉ chừng 5’, nó đã nhận ra, trong cái ào ạt của biển người, vẫn có những dòng người di chuyển rất trật tự, có hàng có lối, lượn ra theo các lối rẽ về các ngả. Trên loa, MC thông báo:

- Các lớp hãy thăm quan và check in với gian hàng của lớp mình, trước khi tự do đi chợ.

Nó bước lên bậc thềm sân khấu, nhìn xuống, và nhìn về phía gian hàng 1A4. Có 4-5 hàng học sinh nối đuôi nhau như những con rồng nhỏ di chuyển về các gian hàng cánh phải của sân khấu. Đã thấy Bi Gia Khải trong dòng người. Nó bước xuống, đi về phía con, sát sau lưng con, quay từng hình ảnh di chuyển của con…

Phát hiện ra Bà Nội, thằng bé cười tít mắt, hô to:

- Bà Nội! Bà Nội! Bà đi chợ với con à?

- Ừ, Bà đi Hội Chợ với con!

Miệng ríu rít chào Bà, nhưng chân Bi vẫn bám sát các bạn, theo cô đến gian hàng của lớp. Chỉ khi được cô giáo cho phép, Anh Cu mới xin phép tách ra, dắt Bà đi chợ.

- Trường con rộng quá, lại đông nữa. Bà sợ lạc.

- Bà đi theo con, Bà đi sát vào con này.

Nó ngoan ngoãn theo sau thằng bé, đi từ gian hàng này, qua gian hàng khác. Đến mỗi gian hàng, Bi Gia Khải đều ghé tận nơi, nhìn ngắm chăm chú rồi đi ra.

- Con thích gì không? Thích gì cứ chọn đi Bà đầu tư cho!

- Con đi xem đã… Đi xem đã!

- Ờ … ờ, kem á? Ăn kem à? Đi tìm hàng kem!

- Không! Xờ…em…xem. Con có tiền nhưng xem đã. Bà hiểu không?

Chợ rất náo nhiệt nên Anh Cu ghé sát Bà, nói thật to, sợ Bà không nghe được.

- Ờ… Xem đã hở?

- Vâng, xem một lượt đã.

Nghĩ đến cái trường rộng, mấy chục gian hàng sân trước, sân sau, lại thêm mấy khu vui chơi, sàn trên, sàn dưới, trong nhà, ngoài nhà…U60++ chưa đi đã thấy mỏi, nhưng vẫn phải tỉnh bơ:

- Ok…Ok… Con dắt Bà đi, hướng dẫn cho Bà nhé.

Anh Cu ra dáng chủ nhà, thuộc thông thổ, dắt Bà Nội đi, vừa đi vừa nhắc nhủ:

- Hàng ăn Bà ạ!... Đây là quay số trúng thưởng túi mù, kiểu may mắn ấy, Bà biết không? … Kẹo Bông đấy, Bà ăn kẹo Bông bao giờ chưa?

- Con thích ăn kẹo Bông không? Bà mua cho con nhé!

- Không, con có tiền mà! Đi xem đã.

Rồi lại lướt qua các quầy hàng:

- Hàng xúc xích!... Trà sữa! … Còn sân sau nữa Bà ạ!

- Ừ, ra sân sau nhé!

Anh Cu dắt Bà ra sân sau:

- Chả có gì hay ho… Đi chơi trò chơi đi.

Anh Cu nói rồi dắt Bà lên sàn tầng 1, phía sau sân khấu chính, xuyên qua một khu nhà kho nhỏ và khu vệ sinh, đến khu vui chơi. Có khu mĩ thuật: Vẽ tranh, tô tượng; khu lật thẻ Ars; khu đàn…

- Con có thích tô tượng không?

- Không!

Anh Cu trả lời rõ nhanh, rồi dắt Bà qua khu lật thẻ. Anh Cu, có lẽ là vị khách đầu tiên, chào cô giáo, hỏi cô cách chơi, lắng nghe cô hướng dẫn, ngắm nghía một tí, rồi: Mở ví, lấy ra 20 ngàn, đặt vào hộp, rồi… lật thẻ: 1 lần… 2 lần. Sau lần chơi thử, hiểu luật chơi, bắt đầu lượt chơi thật. Được nhận 1 túi mù hình trái tim, rất cẩn thận cất vào túi.

- Sao con không mở quà?

- Con đi mua hàng đã.

Anh Cu dắt Bà trở lại các gian hàng, đi lại vòng 2, rồi dừng lại ở chỗ mấy món đồ yêu thích, ngắm & chọn, và trả tiền. Cất đồ cẩn thận rồi lại đi tiếp. Qua hàng trà sữa, trà xanh:

- Con mua một cốc ạ!

- Con uống trà gì?

- Trà sữa ạ!

Rồi lại nhận hàng, trả tiền, kéo khóa túi cẩn thận.

Vừa uống trà, vừa đi tiếp, mua thêm một hai món đồ nữa. Túi chật cứng. Anh Cu dừng lại, ngồi phệt xuống thảm cỏ, dỡ túi, dỡ đồ, sắp xếp lại, rồi đếm tiền, ngậm ngùi:

- Còn có 5 nghìn!

- Con muốn mua gì nữa không? Mua đi, Bà bổ sung quỹ cho. Mua gì, Bà chuyển khoản.

- Thôi, con đi bán hàng đây!

- Con bán hàng gì?

- Con bán mấy thứ này!

Anh Cu nói rồi giơ mấy món đồ đã mua lúc trước cho nó xem.

Trong một phút, từ người mua hàng vừa cẩn trọng, vừa sành điệu, Anh Cu trở thành người bán hàng (giống như nhiều bạn bè và các anh chị khác). Trong dáng điệu Anh Cu áo dài truyền thống, hai tay nắm 3 món đồ, đi gạ “khách” mua, vừa buồn cười, vừa ngưỡng mộ hắn quá. So với Bà Nội mấy chục năm trước ngây ngây ngô ngô, bày rau bán ở hàng nước chè, xấu hổ giấu chim câu, đậy sọt su hào không dám bán… thì Anh Cu, thật sự rất xứng đáng nhận sự nể vì của Người Bà Nội.

Bán cho bạn bè rất khó. Mãi mới có bạn muốn mua, dỡ túi đếm tiền lại không đủ. Nhưng Anh Cu vẫn hồn nhiên và nhẫn nại đi tiếp, gặp ai cũng hỏi. Cuối cùng thì cũng bán được 3 món hàng cho hai bác phụ huynh và 1 chú chủ cửa hàng khác.

Rồi Anh Cu lại rủ Bà đi mua hàng:

- Con vừa bán rồi, còn mua làm gì?

- Con mua bán tiếp.

- Con vẫn còn đồ trong túi mà!

- Không, đấy là quà may mắn của con mà! 

Hóa ra là vậy, dù ham bán hàng, nhưng Anh Cu không chọn bán đi món Quà May Mắn.

Anh Cu còn quay lại trò chơi lật thẻ Ars và quay số may mắn một lần nữa để nhận thêm quà, và giữ số quà đấy, nói để về mở cùng chị Bống.

Gần kết thúc phiên chợ sáng, Anh Cu dắt Bà đến gian sách truyện, chả hỏi han, tự chọn sách, cho chị Bống. Những cuốn sách xuất hiện đầu tiên trong đầu anh cu là các bài giải Toán, các câu chuyện về Nhà khoa học, Nhà Toán học.

Đồng hồ điểm 11h00 trưa, kết thúc phiên chợ sáng, Bi Giai Khải dắt Bà lên thăm lớp, chỉ cho Bà chỗ con ngồi, cất quà, cất túi vào balo, tạm biệt Bà, chuẩn bị cho bữa cơm trưa.

Chiều nay, nó nhận tin, phiên chợ chiều qua Bi đã tiêu hết số tiền còn lại để mua thêm quà phát cho các bạn gái ở lớp. Khi hết cho Bà, chú con chốt chặt:

- Dại gái lắm!


… Ngày mai, 7.2.2016, Người Bà Nội có Phiên Chợ Tết thứ ba với chị em Sâu – Sữa & Mèo con tại Trường Mầm non Tân Thời Đại cơ sở An Khánh. Chị Bống & Anh Bi Gia Khải cũng xuống chợ cùng với hai em, dự là náo nức lắm.


Người Bà Nội háo hức từ bây giờ, cho hết đêm nay, mong trời mau sáng, để rủ Ông cùng xuống chợ, “xuống chợ với em”.


Bà không còn trẻ nhưng Bà thích đi chơi. Bà đặc biệt mê NHỮNG PHIÊN CHỢ TẾT ĐẶC BIỆT được cùng các con tập mua, tập bán và thực hành chọn món quà phù hợp cho người mình yêu thương.


Bà sẽ diện áo dài truyền thống, chất lụa Hà Đông, sánh bước với áo dài, váy bồng của các cháu trai, cháu gái trong Hội Chợ. Không có tiếng sáo nào gọi Bà, cũng không có tiếng sáo, tiếng đàn nào có thể hấp dẫn hơn tiếng gọi của các con, các cháu. Thương lắm.


Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.