
- Trang văn

Phép màu ở trong tâm
Thứ tư - 11/02/2026 09:00

PHÉP MÀU Ở TRONG TÂM
(Thanh Bình)
Lời dẫn: Khi viết về Mẹ, nó đã vô tình chạm vào điều không định viết… Nhưng nó đã có lời hứa với mình hôm tròn 5 hoa giáp, vì vậy, chạm lại một xíu thôi, để tri ân những người đã ở bên nó lúc khó khăn năm 2006
Khi báo chí làm rùm beng với những bài viết giật gân “Tiêu cực sát nách Bộ trưởng”, “Tiêu cực thi cử có tổ chức”... Đặc biệt lại có bài trả lời phỏng vấn của anh Kh, lúc đó là Phó Chủ tịch Hội đồng tuyển dụng công chức cơ quan, với nhận định: “có thể là tiêu cực có tổ chức”, thì mọi việc gần như không thể kiểm soát. Cơn khát truyền thông lập tức được giải nhiệt.
Họ hàng, người thân, bạn bè và đồng nghiệp nó ở Hà Nội, ở Thái Bình, ở khắp mọi miền đất nước được phen hoang mang, nháo nhác. Không kể các cuộc liên lạc của các cơ quan báo chí, trong gần một tháng, mỗi ngày, nó nhận được khoảng trăm tin nhắn và dăm chục cuộc điện thoại thăm hỏi của mọi người. Con trai nó, mặc dù cùng chịu khổ với mẹ từ nhỏ, nhưng chưa bao giờ phải đối diện với một hoàn cảnh khó khăn như vậy. Thằng bé liên tục nhận được tin nhắn, điện thoại của bạn bè đại loại: “Có phải mẹ H không? Sao lại thế?”.
Có nhiều cuộc trò chuyện qua thư điện tử hoặc dịch vụ chát trên mạng. Sau giây phút choáng váng, nó, lúc đó đang đi học lớp Cao cấp lý luận chính trị, vốn quy định rất nghiêm ngặt về giờ giấc, vội xin nghỉ học, viết báo cáo lãnh đạo Bộ, giải thích về tình huống xảy ra, rằng việc tôi đi làm hôm đó và không có ở phòng làm việc do được Chánh Văn phòng điều động;...
Nhưng, quả thật, đã có nhiều sự ngẫu nhiên khiến cho ngay cả người trong cuộc là cũng có lúc nghi ngờ “Hay chị em chị Hiền giấu nó làm bậy?”. Còn lại, hầu hết mọi người đều suy luận giống nhau “chắc là có dàn xếp”. Nó cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm và thật sự lúng túng không biết làm thế nào để thanh minh cho mình và cho các em. Hơn bốn chục năm được làm người, nó luôn được dạy bảo phải sống lương thiện, vị tha và trung thực. Thậm chí nó thẳng thắn đến mức bị coi là cứng nhắc và khiến không ít người ghét bỏ. Vậy mà… Nó giận dữ vô cùng khi họ nhân danh tình bạn thân chia sẻ rằng: - “Em làm việc đó là vì em gái minh, vì tình nghĩa, có vì tiền đâu mà ngại, sẵn sàng hy sinh vì người thân là đáng quý, ai có người nhà đi thi mà chả lo lắng”.
Trong cơn bĩ cực, nó đã cầu cứu Bộ trưởng, lúc đó Ông mới nhậm chức được khoảng một tháng, rằng: Hãy cho phép Hội đồng tuyển dụng có thêm thời gian thanh tra, kiểm tra kỹ lưỡng, nếu cần thì đối chứng bài thi của thí sinh để có thể giúp minh oan cho nó. Nhưng chỉ có người thủ trưởng - người thầy mà nó đã có lần nhắc tới và Mẹ là thực sự tin tưởng. Đồn đại thế nào, những mong muốn chân thành và sự thiện chí của nó trở thành sự thách đố, bướng bỉnh (!).
Nó đã có gần 15 ngày đêm liên tục không hề chợp mắt, kể từ ngày 13/9 khi các thông tin về việc 2 thí sinh nói chuyện trước phòng nó bị đưa lên báo cho đến khi được gặp Bộ trưởng chiều tối ngày 29/9. Và tiếp đó, một thời gian dài, nó đã sống trong tình trạng hết sức đặc biệt, mỗi khi ngủ là tất cả sự việc lại diễn lại trong đầu tuần tự như một cuốn phim. Và mỗi sáng trở dậy, nó tự hỏi, đêm qua thực sự mình có ngủ hay không. Nó cố gắng hiểu bản thân mình, tự xem xét lại mọi việc. Nó cũng lắng nghe tất cả các lời khuyên và sự phân tích. Nó không oán trách mọi người. Nó cũng không oán trách những người vì trách nhiệm công việc mà phải tham gia vào tìm hiểu sự việc. Nó luôn tự đặt mình vào trong hoàn cảnh của mỗi người để hiểu vì sao họ làm như vậy. Nó gặp nạn trong bối cảnh cơ quan đang có những thay đổi lớn về nhân sự lãnh đạo, trước đó vài ngày việc Bộ trưởng H đi nước ngoài bằng ngân sách Nhà nước, đã gây ồn ào dư luận và sau đó ít ngày CVP thôi giữ chức vụ. Rất nhiều người ở trong cơ quan, các địa phương, các nhà trường, thậm chí cả các ban ngành khác chẳng liên quan đến giáo dục đều cho rằng: Nó, một người đã có gần chục năm làm công tác tổng hợp trong ê kíp với Bộ trưởng cũ; là “cánh tay phải” của hai đời Chánh Văn phòng dĩ nhiên là không thể tiếp tục ngồi đó. Nó không nghĩ như thế vì nó chỉ là một chân giúp việc không hơn không kém. Mặc dù được làm việc với Bộ trưởng Nh rất ít, nhưng nó rất kính trọng và tin tưởng ông. Không hiểu nó có ngộ nhận không nhưng qua những gì Bộ trưởng đối xử với nó, nó nghĩ Ông cũng có phần tin tưởng, hiểu những uẩn khúc, oan ức cũng như sự chịu đựng của nó. Nó chỉ riêng buồn với một vài người khi họ cố gắng bỏ qua sự thật, bỏ qua mọi lý lẽ, gò ép nó nhận cái tội tày trời là “dàn xếp tổ chức gian lận thi tuyển công chức”. Đối với nó gian lận mới thật sự là sự sỉ nhục vì cứ theo cái cách của nó, nếu ăn cơm thì bảo ăn cơm, ăn nhầm thứ khác, nó cũng tin mình đủ dũng cảm để đối mặt với sự thật.
Song, đàn bà vẫn là đàn bà, nó bị xoáy vào cuộc đấu tranh bảo vệ sự trong sạch của mình. Càng đấu tranh càng nhiều lý lẽ, càng quyết liệt thì càng bị siết chặt. Trong vòng 2 tuần, trải qua ba vòng phỏng vấn, thẩm vấn, nó đã trả lời rất nhiều câu hỏi. Có nhiều câu hỏi nó không trả lời ngay được như:
- “Buổi sáng hôm ấy em ăn sáng ở đâu?”,
- “Em và Hiền ai nhìn thấy ai trước, ai nhận ra người quen trước, gặp nhau chính xác là vị trí nào?”.
Nó được hỏi như vậy trong buổi làm việc với Phó Vụ trưởng Vụ TCCB tên TKT, và anh TBG, sếp phó Thanh tra ngày 18/9, sau buổi sáng tai ách ấy 9 ngày. Sau đó, có cái nó nhớ lại được, chẳng hạn, sáng 20/9, khi rẽ vào ăn sáng ở quán phở ngay trên đường Đại Cồ Việt, khi chọc đũa vào bát phở, trong cái cảm giác đắng ngắt, nó chợt nhớ, sáng hôm đó, em gái đã phàn nàn:
- “Hàng phở này không ngon, đây là bánh đa chứ không phải bánh phở. Phở Hà Nội phải mềm và nhỏ sợi hơn”. Và nhớ ra, chúng nó đã ăn sáng ở đó, nhưng nó không có cơ hội để báo cáo lại. Riêng việc phân biệt xem nó hay Hiền nhìn thấy nhau trước, thì nó chịu, nhưng nó nghĩ, chắc chúng nó phải cùng nhìn vào mắt nhau rồi cùng nhận ra nhau. Nó cũng rất đau xót, vì trong số những người muốn đẩy sự việc đến cao trào, có hai người, một là người nó đã từng có chút công lao giúp họ thoát khỏi cảnh “ngồi chơi xơi nước” ở một đơn vị khác và một người nó đã từng lùi lụi 6, 7 năm trời làm một cấp dưới chuyên cần cho anh ấy.
Trong thời gian làm việc tại Tổng hợp, có một đôi lần nó được cùng nhóm trợ lý làm việc riêng với Bộ trưởng. Đôi khi Cụ phàn nàn về năng lực cán bộ làm công tác nhân sự, song chưa bao giờ nó thấy vấn đề này quan trọng đến như vậy. Nó cứ nghĩ, nếu lúc đó nó may mắn được làm việc với những người nhạy cảm, có nhận thức chính trị sâu sắc thì chắc sự việc sẽ được xử lý khéo léo hơn; nếu người giúp việc là người biết việc, chắc chắn, nó sẽ nhận được một yêu cầu nghiêm túc bằng văn bản rằng tôi tường trình những gì, từ đâu đến đâu và nếu cán bộ cấp dưới chỉ nói những điều trung thực không áp đặt cảm giác cá nhân khi báo cáo lãnh đạo, chắc chắn các lãnh đạo sẽ có những quyết định nhanh, chính xác và đỡ gây ồn ào trong dư luận xã hội.
Bộ trưởng H cũng hay buồn vì công tác báo chí tuyên truyền của cơ quan rất kém. Lần đầu tiên, nó thấy cần phải đánh giá lại vấn đề này, những người làm công tác báo chí thật ra rất năng động, như dịp này chẳng hạn. Không biết có phải là bệnh nghề nghiệp không, mà ngay trong lúc mọi chuyện đang rối như tơ vò, nó vẫn thấy rất rõ và không thể không kính nể cách tổ chức cung cấp thông tin cho báo chí bài bản và kịp thời đến thế. Nó còn nhớ rất rõ, trong buổi họp với các lãnh đạo sếp phó đặc trách công tác báo chí – tuyên truyền đã phát biểu chính thức rằng: Sáng 12/9, Anh nói về việc có một biên bản vi phạm quy chế thi tuyển công chức tại phòng làm việc của nó; rồi sau đó ít phút, nó gặp và được anh D cho biết, ngày mai báo chí sẽ đồng loạt đăng tin về việc này. Và quả thật là như vậy. Hoá ra, bằng cách nào đó, một số người đã biết trước việc báo chí sẽ đăng tải thông tin vụ việc ấy. Và kỳ lạ là chẳng ai thấy cần phải báo cáo việc này. Tất cả đổ ụp xuống như một tấm lưới sắt khổng lồ, không lối thoát.
Trong những ngày ấy, nó đã khóc rất nhiều nhưng mọi người chỉ nhìn thấy nó nói và cười. Nói và cười khi nói về chuyện đó qua điện thoại cơ quan, điện thoại nhà riêng, điện thoại di động. Trong việc tiếp xúc với bên ngoài, có đồng chí lãnh đạo khuyên nó nên tắt máy di động hoặc thay sim điện thoại khác và đừng nghe máy điện thoại cơ quan, song nó đã làm ngược lại. Nó lắng nghe tất cả các cuộc gọi đến và gọi lại cho mọi người đối với tất cả các cuộc gọi nhỡ dù số điện thoại đó là quen hay lạ. Trong suy nghĩ của nó tất cả những người đã gọi cho nó dù vì lý do gì cũng cần được tôn trọng. Với các nhà báo, nó rất muốn giúp họ thực hiện trách nhiệm nghề nghiệp song, một mặt theo yêu cầu của lãnh đạo, một mặt để bảo đảm tính khách quan của các cuộc thanh tra, nó đã giữ im lặng, chỉ giao tiếp thông thường, không tường trình, không bình luận đúng sai. Có anh/chị nhà báo mong muốn giúp nó tranh luận lại với dư luận song nó nghĩ nó là một nhà giáo, hiện đang là cán bộ công chức, phải có trách nhiệm với cơ quan và với cá nhân Bộ trưởng vì cũng ví như trong một gia đình, con cái mà đánh cãi nhau, chắc bố mẹ chẳng vui vẻ gì. Đối với gia đình, nó in bài trả lời phỏng vấn báo chí của Bộ trưởng, trong đó có câu “đây là sinh mạng chính trị của một con người phải thận trọng… và không được làm mất đi cơ hội của người ta”, mang về cho mẹ, cho các cô dì chú bác và các con đọc. Với cách nghĩ và cách làm như vậy, nó đã làm cho mẹ tôi, họ mạc, anh chị em ruột và bạn bè thân thích yên lòng.
Sau bài trả lời phỏng vấn ấy của Bộ trưởng, nó cũng nhận được rất nhiều điện thoại chúc mừng, bảo nó hãy yên tâm. Và quả thực nó bớt hoang mang đi rất nhiều. Bằng linh cảm của mình, nó tin rằng, việc của nó sẽ được xử lý một cách công minh. Sự im lặng và kiên định của nó cũng có lúc mang lại tác động xấu, nó nhớ, trong một lần tiếp xúc, Em Hà, báo Tuổi trẻ bảo với nó rằng: “Chị có vẻ rất tự tin và bình tĩnh”.Còn một vài người trong cơ quan thì bình luận, tất nhiên là khi không có mặt nó: “Đã thế lại còn cứ mặc bộ ký giả đi đi lại lại”.
Trở lại chủ đề về cái khóc và cái cười, nó xin thú thực: nó thường chỉ khóc ở hai nơi quen thuộc là nhà vệ sinh nữ tầng hai gần phòng làm việc và nhà tắm riêng của nó ở nhà. Hình như nó có cái nợ gì đó ở nhà vệ sinh nữ tầng hai ở nơi làm việc. Ngày mới về cơ quan, sau lần nghỉ trưa chung với chị Ch chuyên viên Thi đua, chị D, lúc đó là cán bộ hợp đồng, bây giờ đã là lãnh đạo cấp Vụ..., thấy không ổn, nó đã chủ động dọn một cái giường gấp ngay trong nhà vệ sinh ấy để nghỉ trưa. Nói là nhà vệ sinh nữ nhưng ở tầng 2 nó được thiết kế như nhà tắm riêng cho nữ thứ trưởng. Chỉ là năm 1998, khi nó về Bộ, lúc đó chưa cóc nữ thứ trưởng nên nó gần như được sử dụng một mình. Ở trong nhà vệ sinh nữ, một mình một buồng, nó được khóc rất tự nhiên, thoải mái, không cần lo lắng, và quan trọng là, sau đó có thể rửa mặt, làm ướt tóc, ướt mày, che dấu những giọt nước mắt vô duyên còn sót lại.
Nhiều bạn bè thấy nó chẳng ra khôn, chẳng ra dại, bị “đánh” như vậy mà cứ đơ đơ, nói nói, cười cười, lại vẫn làm luận văn, luận án, có khi lại nhớ nghề tranh luận pha trò về mấy vấn đề báo chí viết không đúng về mình, về ngành. Bạn bè nó, đặc biệt là mấy đứa em cùng cơ quan rất lo lắng, không ai bảo ai, hằng ngày qua lại lo lấy nước, pha trà, trò chuyện và cùng đi ăn trưa với nó. Trong tủ và trên bàn nước phòng nó có đủ các loại thuốc bổ như sâm mật ong, Vitamin tổng hợp, Vitamin E, có cả Situden (một loại thuốc ngủ nhẹ)... và lúc nào cũng có hoa quả, bánh ngọt, đường sữa do các anh chị và bạn bè mang đến. Em Ngát là đứa chăm chỉ hơn cả. Ngát bỏ tất cả các cuộc gặp gỡ riêng tư, chú tâm vào việc chăm sóc nó. Cậu Lê Bình, mới đầu quân về vài tháng, ngày nào cũng âm thầm ra vào phòng nó mấy lần, lúc lấy nước lọc cho chị uống thuốc, khi pha ấm trà nóng giòn, có khi chỉ sang ngồi một chút, chẳng để làm gì. Em Trà, người đồng nghiệp mà nó coi như em gái, lúc đó đang nghỉ sinh con, hằng ngày vẫn nhớ điện thoại nhắc nó đi ăn, trò chuyện với nó như với một đứa trẻ. Có hôm còn bỏ con, từ Bắc Ninh, sồng sộc đến cơ quan, cũng dự họp. Nhiều khi hắn đăm đăm nhìn nó soi xét, xem nó có thật còn là người bình thường không. Em Mai Anh, em Minh Tâm, chị Lan Anh… và nhiều em trai, em gái khác, không tiện kể tên vì bây giờ các em đều đang được chức, có em giữ chức vụ kha khá ở Bộ, thì hay hẹn hò nó coffee Hằng Nga đối diện cổng. Nó cũng luôn tự kiểm tra sức khỏe và trí nhớ của mình, xem liệu mình có thật là đang khoẻ mạnh không. Nó đã từng chăm sóc người bệnh tâm thần và đọc nhiều về họ trong sách báo, nên hay tự hỏi, liệu trạng thái tâm lý của nó lúc đó có phải là yếu tố tiền đề của bệnh thần kinh không. Người ta thường nói sự căng thẳng, sự chịu đựng quá mức có thể khiến người ta mắc bệnh trầm cảm hoặc sẽ nói rất nhiều.
Gần chục năm ở Bộ, nó đã từng giống như A Phủ, là con trâu quý, con trâu chăm chỉ của Văn phòng Bộ, nên những ngày đó, nó đã phải đối diện với 2 điều đáng sợ nhất trên đời: là trở thành người ích kỷ và trở thành người vô dụng. Trong vòng hai tháng, nó đã trải qua hai cuộc đời: cuộc đời sôi động hữu ích, trước khi xảy ra sự việc này; cuộc đời nhàm chán vô dụng. Sự “vô công rồi nghề” khiến nó phát điên. Trong suốt tháng 9, nó phải dùng sâm mật ong. Nó bắt đầu phải dùng thuốc an thần từ ngày 10/10. Nó ghi nhớ những điều này vì bắt đầu lo sợ về sức khỏe. Được vài ngày thì thuốc chẳng có tác dụng. Nó không muốn mình bị ốm. Phải làm một cái gì đó. Nó lấy lại tâm trí và lao vào đọc sách, tiếp tục hoàn thiện luận án tiến sĩ (thực ra nó đã nộp luận án cho thầy giáo hướng dẫn trong tháng 8 và không nghĩ có thể tiếp tục làm thêm được gì). Những người thân của nó đều bất ngờ và chính nó cũng không giải thích được vì sao tôi có thể làm được điều đó.
Trong khi tự bảo vệ mình không vướng vào các cuộc đấu đá, nó cũng tự hào bảo vệ được đồng đội của mình. Anh ấy chưa bao giờ dám thừa nhận hay trực tiếp nói lời cảm ơn nó, nhưng nó biết, anh vẫn luôn cố gắng giữ gìn mối quan hệ tình cảm với nó và gia đình trong nhóm đồng đội Văn phòng. Có một sự thật khác, nếu nói ra, lửa sẽ cháy lan sang phòng anh ấy, cũng ngay giáp Hội trường A - nơi tổ chức kì thi tuyển công chức, rằng anh Việt cùng anh rể và chị gái tên Hiền - người bị nghi ngờ làm bài thi cho anh Việt (và em gái nó), sáng hôm ấy đã đến thăm anh H, người đồng nghiệp cũ từ thời Quảng Ninh. Họ ở đó với nhau từ đầu giờ và chỉ trước giờ thi mới chia tay, đúng lúc chia tay đó, nó gặp chị Hiền mời vào phòng uống nước, vì chị Hiền là con Hiệu trưởng trường học đầu tiên nó về làm việc. Nó đã chọn không nói về điều đó vì nó tin anh cũng chỉ tiếp khách như nó, lửa cháy gian nhà nó là đủ rồi, nó không cần quăng lửa sang nhà khác.
Nó đã bảo vệ được sự trong sạch của bản thân. Dù phải chịu thiệt thòi trong công việc do “giậu đổ bìm leo” nhưng, cuối cùng, TT Ng.V.V Chủ tịch Hội đồng tuyển dụng CC đã có bài trả lời báo chí: “Không có bằng chứng nào về dàn xếp, tổ chức gian lận”. Cũng nhờ đó, Sở GD&ĐT Hà Nội có thể khẳng khái rằng chị Hiền, giáo viên do Sở quản lý không vi phạm, không bị áp dụng bất cứ hình thức phê bình kỉ luật nào.
Trong khi nó đang nguôi ngoai dần, thì nhận được điện thoại của Giáo sư hướng dẫn luận án. Thầy thông báo phòng quản lý khoa học Đại học Sư phạm I cho biết, nó không thể bảo vệ luận án khoa học của mình trong thời gian này …Hóa ra anh bạn Phòng QLKH nhà trường nhận được điện thoại từ cơ quan quản lý cấp trên và anh không dám. Lần đầu tiên tôi đã biết mùi vị của đuổi cùng giết tận.
Năm 2007, anh cán bộ phòng QLKH này đã bị kỷ luật chuyển công tác khác vì có gian lận tiêu cực trong tuyển sinh cao học. Nghe nói, vụ việc này có liên quan đến cả bộ phận chỉ đạo sau đại học của Bộ.
Có một chuyện đặc biệt nữa, nó chưa nói với ai, nhưng trong cái gọi là tự viết cho mình và cho con cháu này, chắc nói cũng chẳng sao. Truyện là, còn một người em nữa, ngay lúc “ nghị trường nóng nhất”, em có vào phòng nó. Em vào phòng nó buổi sáng nhưng nó đi vắng, buổi chiều em quay lại. Em kiên nhẫn ngồi trò chuyện với nó gần hai tiếng đồng hồ, qua bao nhiêu lần khách vào, rồi khách lại ra. Sau câu chuyện hôm ấy, nó cứ nhớ và nghĩ mãi về mấy câu em ấy nói:
- “Chắc chị không nghĩ đến mức ấy nên cũng chủ quan phải không?”;
- “Thực ra, chị bị như vậy, cũng là vì chị gắn bó với Chánh Văn phòng (là Anh NQA) mà ông ấy thì nhiều người ghét”;
-“Sao chị không kiến nghị, Hội đồng thi tuyển công chức cũng phải chịu trách nhiệm chứ, nếu họ không cho thí sinh ra ngoài, mà cho ra phải giám sát chứ. Chị mà kiện lại thì lãnh đạo Hội đồng và anh Kh cũng không tránh khỏi trách nhiệm”;
- “Thực ra chị cũng dại, cứ đứng một mình, đáng ra phải tìm chỗ mạnh mà dựa…”
… và còn nhiều lời khuyên khác nữa. Hôm đó, nó có trò chuyện và nhờ em ấy:
“Trong lúc này mà em vào với chị, không sợ liên luỵ, chị rất cảm động... Chị có một việc, định lúc nào sẽ thưa chuyện với Thứ trưởng L, song chắc khó có cơ hội...Hôm 30/8/2006, chị cùng Ban Tổ chức hội nghị vào thành phố Hồ Chí Minh chuẩn bị Hội nghị. Tối hôm đó, anh L có điện thoại cho chị nói Bộ trưởng yêu cầu phô tô bản Kế hoạch hành động “Nói không với tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo dục để phát trong phiên họp Chính phủ ngày hôm sau. Anh L bảo chị cho phô tô và cử 1 PCVP đi cùng anh ấy lên họp ở VPCP. Việc cử PVP H, chị không làm được, nên chị báo cáo Chánh Văn phòng phân công. Ai ngờ, chị vừa nói dứt lời, Chánh Văn phòng QA, bật máy di động, gọi thẳng cho TT, quát một hồi, … Chị hoảng hồn nhưng trong tình thế ấy, có gọi lại cho anh L, chẳng lẽ lại bảo đó là lỗi QA, nên đành câm lặng đến giờ… kỳ thực chị bị oan”.
Nó không biết em ấy có nói lại với Thứ trưởng L không, nhưng nó đã quyết định không dấn thân vào cuộc tranh cãi, đánh đấm mà người ta đang bày sẵn đợi nó nhóm lửa lại. Nó là đàn bà. Nó chọn bình yên & biết ơn.
Nó biết ơn Bộ trưởng N.T.Nh và vẫn ghi nhớ lời Bộ trưởng dặn: “Em bảo vệ xong Luận án Tiến sĩ nhớ báo anh, anh sắp xếp công việc”.
Nó đã bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ. Lúc đó Bộ trưởng cử Thứ trưởng T.Q.Q; CVP Đảng ủy & một số anh chị em đến dự. Nghe nói hôm ấy mọi người làm việc ở Đại học Nông nghiệp về nhân sự Thứ trưởng mới nhưng vẫn quyết định dừng sớm để về dự với Hội đồng của nó.
Nó biết ơn Bộ trưởng P.V.L. Lúc đó là Thứ trưởng. TT gặp nó và cu lớn trong thang máy khi cùng lên tầng 8 ăn trưa: “Cu lớn à? Giống Bố nhỉ! Mà thằng H (chỉ bố cu lớn), nó lo cho cô lắm đấy. Nó bảo tôi quan tâm cô, dù sao cô cũng là mẹ của mấy đứa bé”.
Rồi Thứ trưởng phụ trách Văn phòng. Một năm sau nó bảo vệ thành công luận án. Thêm năm nữa được nhận bằng. Nó muốn về Viện KHGDVN, Bộ trưởng chuyển lời: “Không phải đi đâu cả, từ từ rồi sắp xếp”.
Nó đã không báo cáo Bộ trưởng Nhân (lúc đó đã là Phó TTg kiêm Bộ trưởng).
Nó cũng không nghe theo lời khuyên của Bộ trưởng L. Nó chọn về Viện, chọn làm nghiên cứu khoa học, làm giảng viên, chọn lấy chồng. Ngày lên xe hoa lần nữa, sau 12 năm kiên định một mình.
Thật biết ơn vì chỉ một tin nhắn báo tin TT Đặng Huỳnh Mai đã bay ra Hà Nội, và tuyệt vời hơn, hơn 100 đồng nghiệp, đồng đội ở Bộ đã đến dự và chúc mừng, trong đó có cả những anh chị đã phỏng vấn điều tra nó khi gặp nạn. Các Thủ trưởng cũ - mới, đều có mặt. Những bức ảnh đẹp của các Bộ trưởng, Thứ trưởng, các anh chị lãnh đạo các đơn vị thuộc Bộ, Nhà xuất bản, Viện KHGDVN…, Đại học Sư phạm HN và bạn bè nó, trong hôn lễ, lâu lâu xem lại, nó cứ mỉm cười một mình, Hội nghị toàn quốc về GD, có lẽ cũng chỉ nên có bấy nhiêu thành phần thôi, cũng sang lắm.



